Phân tích, đánh giá tình huống truyện trong Đau gì như thể của Nguyễn Ngọc Tư

Bình chọn

Đề bài: Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích, đánh giá tình huống truyện trong đoạn trích sau:

Ông già Tư Nhỏ thức dậy từ lúc nửa đêm. Ông rên lên một tiếng ứ hự, thấy thất vọng khi nghe lòng mình vẫn còn đau. Có một niềm khát khao đến cháy bỏng, ông vẫn thường ước ao một lần nào đó đánh giấc thật sâu, khi trở dậy nỗi đau ấy biến mất, không còn dấu vết, như thể nó chưa từng có trên đời. […]

Tình cha con đã như nước chảy xuống kẽ tay từ một ngàn năm trăm mười hai ngày trước. Cái ngày con Nga rầu rầu xin ra Chợ Cũ thăm má nó. Ông gật đầu, thì người đàn bà đó hơn một năm rồi chẳng về, tưởng đã quên mất con đường quay lại Xẻo Mê. Ai dè chiều hôm sau má con Nga tong tả xông vào nhà, níu ao ông mà rằng:

– Sao anh hại đời con gái tôi đến nỗi nó phải mang bầu…

Ông Tư kêu lên một tiếng trời ơi. Tôi là người như vậy sao, Cúc ơi, tôi mà là người như vậy à. Cúc biết tôi từng ấy năm trời, sao lại gieo cho tôi cái tội mà chỉ nghĩ đến thôi đã xấu xa… Nhưng chẳng kịp mặc cái áo khô vào để phân trần, công an xã đến mời ông đi. Má con Nga theo sau, la khóc. Mọi người bàng hoàng ngó nhau, đâu nè, anh Tư Nhỏ hồi nào giờ ở đời tử tế, chị đã dò hỏi kỹ chưa, con Nga nó nói vậy à. Không, con Nga nó không chịu nói tên người đó, bà con cô bác nghĩ coi, ai mà nó không dám kêu tên… Ai trồng khoai đất này…

Lúc con Nga hay được thì ông Tư đã bị nhốt năm ngày. Nó trốn má về, chạy thẳng ra xã xin ông ra. Nó sụp lạy ông ngay trụ sở Uỷ ban, nó khóc, “Ba ơi, tại con hư, con làm ba khổ, ba tha lỗi cho con, nghen ba”. Ông đỡ nó dậy, cười mếu máo, “Thôi con, đứng dậy, về. Chuyện qua rồi …”. […]

Rồi người trước người sau, họ trở về căn nhà nhỏ bên kinh Xẻo Mê. Căn nhà từ đây trở đi nằm chơ vơ trong ánh mắt cười cợt, trong lời đàm tiếu của người đời. […]

Ông Tư mua than đước dự trữ trong nhà, đưa con Nga ít tiền ra chợ sắm sửa cho đứa bé sắp chào đời. Ông còn chuẩn bị cả vỏ tỏi, hạt mè để làm thuốc cho con Nga những ngày ở cử. Ông ngượng ngịu bảo, “Cái này… tao biết là vì… hồi má bây sinh…”. […]

Đứa trẻ ngày xưa bây giờ đã làm mẹ một đứa trẻ khác, cũng môi đỏ, mắt đen. Hôm ở trạm xá về, ở xóm người ta lại thăm nườm nượp, không kịp nhìn đứa trẻ, nắc nẻ khen liền: “Trời ơi thiệt là giống chú Tư quá hen”. Có người chưa đi quá cái miễu ông Tà đã cười cợt bàn với nhau, hỏng biết thằng nhỏ kêu ông Tư Nhỏ là gì ha, là ngoại hay cha. Ông đang quạt mẻ than, nghe câu ấy thảng thốt nhìn tro bụi tơi bời, con gái nỉ non, ba ơi, kệ con, coi chừng người ta thấy, nói tới nói lui. Ông già nổi quạu đùng đùng, “Thiên hạ phải để tôi sống đàng hoàng như một con người chớ”. Tiếng kêu nghe thấu đến trời, sao đồng loại con người không học cách hiểu nhau.

Đêm đó, ông thức trắng. Sáng ra con mắt trõm lơ, ông sửa soạn quẩy gói đi. Hai mẹ con Nga ọ ẹ lên tiếng trong nhà, ông Tư nói vói vô, “Bây có muốn mua gì không, tao đi huyện nè…”. Trời, đi chi vậy ba… Ông nói ông cũng chưa biết nữa, nhưng dù không biết phải bắt đầu từ đâu cũng phải đòi lại danh dự cho mình, cho con Nga và thằng cháu ngoại, đòi lại những niềm vui đã bị người đời tước đoạt.

[…] Một bữa có đoàn cán bộ huyện về khánh thành con đường giao thông nông thôn từ Xẻo Mê về Phước Hậu. Nghe nói họ sẽ đi qua nhà (đi một khúc để Đài truyền hình quay phim), con Nga bèn cầm chổi ra sân quét lá. Thấy bóng người quen, Nga gọi nhỏ, anh gì ơi. […]. Người nọ đứng ngây ra, mặt tái như mặt gà mái, hồi lâu mới hỏi: “Bây giờ… Nga muốn gì…”. Con Nga giả đò chưng hửng, “Ủa, vậy mấy lần ba tui lên huyện kêu oan, anh không gặp sao, anh biết ba tui khổ sao anh im re vậy…”. Nói rồi nó đủng đỉnh đi vô, kêu thầm, trời ơi, người này, hồi đó với mình nồng mặn biết bao nhiêu, khi anh ta say công danh mà bỏ rơi mình, mình đã đau vất đau vả. Sao bây giờ gặp nhau, thấy nản không muốn nhìn mặt. Thì ra, tình cảm cũng như bát nước hắt đi, không mong gì hốt lại.

Rồi một trưa đầy nắng, mây trên trời xanh lẻo xanh lơ, trước giờ ca cải lương, đài truyền thanh xã gởi đi lời xin lỗi của chính quyền đối với công dân Dương Văn Nhỏ. Đơn giản, gọn hơ, nhẹ nhõm. Vậy là huề nghen. Cái câu dài thê thiết những dấu phẩy, dấu chấm lửng cuối cùng cũng được người ta chấm cái rột. Ông Tư lúc đó đang móc đất nắn trâu cho thằng Sáng chơi, khóc hức lên vì không cầm lòng được, sao kỳ vậy cà, người ta đã giải oan cho mình rồi, đã xin lỗi mình rồi sao mình vẫn mãi đau.

(Trích Đau gì như thể…, Nguyễn Ngọc Tư, Tuyển tập truyện ngắn – http://vanhoc.quehuong.org/viewtruyen.php?cat=13&ID=2707, truy cập ngày 17/8/2023)

Dàn ý Phân tích, đánh giá tình huống truyện trong Đau gì như thể của Nguyễn Ngọc Tư

1. Mở bài

– Giới thiệu tác giả Nguyễn Ngọc Tư: cây bút nữ đương đại, giọng văn nhẹ nhàng, đậm chất Nam Bộ, thường viết về những số phận bình dị nhưng bất hạnh.

– Giới thiệu tác phẩm Đau gì như thể: truyện ngắn cảm động, viết về tình cha con, phản ánh những nỗi đau và sự khắc nghiệt của đời sống.

– Nêu vấn đề nghị luận: Tình huống của truyện ngắn.

2. Thân bài

a. Hoàn cảnh – tình huống truyện

– Câu chuyện xoay quanh cha con ông Tư Nhỏ và cô con gái Nga.

– Nga lỡ mang thai khi tuổi còn trẻ → dư luận vu oan cho ông Tư Nhỏ loạn luân với con gái.

– Đây là tình huống đặc biệt, giàu kịch tính, phơi bày bi kịch gia đình và những khắc nghiệt từ dư luận.

b. Phân tích khái quát nhân vật trong tác phẩm

* Nhân vật ông Tư Nhỏ

– Là nạn nhân của lời vu khống → danh dự bị bôi nhọ, tinh thần bị tổn thương nặng nề.

– Dù vậy, ông vẫn mạnh mẽ kêu oan, đấu tranh đến cùng để bảo vệ danh dự và sự thật.

– Ông là người cha giàu tình thương: chấp nhận chịu đựng, vẫn luôn yêu thương và che chở cho con gái, cho cháu ngoại.

– Hình ảnh tượng trưng cho nghị lực, niềm tin và tình cha thiêng liêng.

* Nhân vật Nga

– Người con gái trẻ lầm lỡ, mang thai ngoài ý muốn.

– Trở thành đối tượng bị xã hội dè bỉu, khinh rẻ.

– Tuy vậy, nhờ tình thương, sự động viên của cha, Nga đủ dũng cảm sinh con và nuôi dưỡng đứa trẻ.

– Thể hiện thông điệp: gia đình là chỗ dựa tinh thần lớn lao, giúp con người vượt qua định kiến.

c. Ý nghĩa xã hội – giá trị nhân văn

– Phản ánh sự khắc nghiệt, tàn nhẫn của dư luận: nhiều khi chưa rõ đúng sai nhưng con người đã bị kết án, chịu oan ức.

– Đặt ra câu hỏi về ý nghĩa của nỗi đau: thử thách để con người trưởng thành, để trân trọng tình thân.

– Gửi gắm thông điệp: hãy sống nhân ái, lí trí, đừng phán xét vội vàng; hãy giữ niềm tin và nghị lực để vượt qua nghịch cảnh.

d. Nghệ thuật

– Xây dựng tình huống truyện độc đáo, giàu kịch tính.

– Lối viết giản dị mà ám ảnh, giàu chất Nam Bộ.

– Nghệ thuật miêu tả tâm lý tinh tế, khắc họa được chiều sâu nội tâm nhân vật.

3. Kết bài

– Khẳng định: Đau gì như thể là một trong những truyện ngắn xúc động nhất của Nguyễn Ngọc Tư.

– Tác phẩm không chỉ ca ngợi tình cha con thiêng liêng mà còn phản ánh chân thực những bất công, nghịch cảnh trong xã hội.

Phân tích, đánh giá tình huống truyện trong Đau gì như thể của Nguyễn Ngọc Tư

Bài văn mẫu Phân tích, đánh giá tình huống truyện trong Đau gì như thể của Nguyễn Ngọc Tư

Nguyễn Ngọc Tư là một cây bút nữ nổi bật của văn học đương đại Việt Nam. Tác phẩm của chị thường xoay quanh những số phận nhỏ bé, bình dị nơi miền quê sông nước Nam Bộ, nhưng ẩn sâu trong đó là những nỗi đau, những éo le và sự khắc nghiệt của đời sống. Giọng văn nhẹ nhàng, thủ thỉ, tưởng chừng như đang trò chuyện với người đọc, song lại chất chứa những day dứt nhân tình. Trong số những truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Tư, Đau gì như thể… được xem là một trong những tác phẩm xúc động nhất viết về tình cha con.

Truyện kể về cha con ông Tư Nhỏ và cô con gái Nga. Bất hạnh xảy đến khi Nga mang thai trong sự lầm lỡ tuổi trẻ, và ông Tư Nhỏ bỗng trở thành “vật tế thần” cho dư luận độc ác: người ta vu oan ông loạn luân với con gái. Nỗi oan khuất ấy đã trở thành nhát dao cứa sâu vào danh dự và nhân phẩm của ông. Dù vậy, ông Tư Nhỏ không ngừng kêu oan, không ngừng đấu tranh để bảo vệ danh dự cho bản thân và cho chính gia đình mình. Đằng sau nỗi đau ấy, ta thấy một tình cha bao la, người cha sẵn sàng hy sinh tất cả để che chở cho con gái và đứa cháu ngoại còn chưa chào đời.

Nguyễn Ngọc Tư đã khéo léo dựng nên một tình huống truyện đặc biệt, qua đó phản ánh hiện thực xã hội: chỉ cần một lời đồn, một lời vu khống, con người có thể trở thành nạn nhân của định kiến và dư luận. Xã hội đôi khi khắc nghiệt đến mức, người ta chưa cần biết đúng sai đã vội phán xét, kết án, khiến nỗi đau tinh thần còn khốc liệt hơn cả bản án pháp luật. Trong hoàn cảnh ấy, ông Tư Nhỏ hiện lên như một con người kiên cường, không buông xuôi, không chấp nhận để danh dự của mình bị chà đạp. Ông đấu tranh không chỉ cho mình, mà còn cho cả tương lai của cháu ngoại – đứa bé vô tội sẽ lớn lên trong cái nhìn của thiên hạ.

Điều làm nên chiều sâu nhân văn của tác phẩm chính là sự hiện diện của tình thân. Trên hành trình đầy gian nan ấy, ông Tư Nhỏ không đơn độc: ông có tình yêu thương, sự tin tưởng và đồng hành của con gái. Nga dù lỡ lầm, dù bị xã hội khinh rẻ vẫn nhận được nơi cha mình sự chở che, ủi an. Chính sự hy sinh lặng thầm ấy giúp cô đủ can đảm sinh con, nuôi con và sống tiếp. Qua đó, Nguyễn Ngọc Tư muốn nhắn nhủ: gia đình là điểm tựa lớn nhất, là nguồn động lực giúp con người vượt qua sóng gió cuộc đời.

Truyện ngắn cũng đặt ra một câu hỏi sâu xa: những đau khổ, những nỗi oan nghiệt trong cuộc đời này có ý nghĩa gì? Có lẽ, chỉ khi trải qua, con người mới thật sự hiểu được giá trị của niềm tin, nghị lực và tình thân. Khó khăn, bất hạnh dẫu tàn nhẫn vẫn có thể trở thành phép thử để con người trưởng thành và sống nhân ái hơn.

Về nghệ thuật, Nguyễn Ngọc Tư sử dụng lối viết giàu chất tưởng tượng, kết hợp với nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế. Người đọc không chỉ theo dõi câu chuyện từ bên ngoài, mà còn như được đi sâu vào nội tâm nhân vật, để cảm nhận tận cùng nỗi đau, sự dằn vặt, nhưng cũng là sức mạnh tiềm tàng nơi họ.

Tóm lại, Đau gì như thể… không chỉ là một truyện ngắn viết về tình cha con, mà còn là một tấm gương phản chiếu hiện thực đời sống với bao khắc nghiệt. Tác phẩm để lại trong lòng người đọc sự xót xa nhưng cũng khơi dậy niềm tin: rằng tình thương, sự kiên cường và bản lĩnh sẽ giúp con người vượt qua mọi nghịch cảnh.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Chỉ Tay Online