Đề bài: Viết đoạn văn nghị luận (Khoảng 200 chữ) Phân tích tâm trạng của chủ thể trữ tình trong đoạn thơ trích Căn nhà xưa của Vũ Quần Phương.
Cho tôi đứng chút thôi trước căn nhà cũ ấy
Sáng mai thôi nó hóa thân rồi.
Cho tôi nghe tiếng rì rầm của bức tường long lở,
của mái ngói rêu phong,
của ấu thơ bàn tay đầy mực tím.
Tôi từ giã bao lần những áo quần mặc chật,
những nỗi buồn cho tôi lớn lên.
Nhưng lần này trước căn nhà cũ nát,
trái tim tôi thành viên gạch trong tường.

Đoạn văn Phân tích tâm trạng của chủ thể trữ tình trong đoạn thơ trích Căn nhà xưa của Vũ Quần Phương – Mẫu 1
Trong đoạn thơ trích Căn nhà xưa, Vũ Quần Phương đã khắc họa một tâm trạng đầy xao động của chủ thể trữ tình khi đứng trước căn nhà cũ sắp sửa “hóa thân”. Đó là cảm giác bồi hồi, lưu luyến xen lẫn nỗi đau âm thầm trước sự đổi thay không thể cưỡng lại của thời gian. Lời thơ mở ra bằng những điệp khúc “cho tôi…”, như một lời khẩn cầu tha thiết. Chủ thể trữ tình chỉ xin “đứng chút thôi”, “nghe tiếng rì rầm”, nhưng ẩn sau sự “chút thôi” ấy là khát khao níu giữ cả một miền ký ức đang dần vuột khỏi tầm tay. Căn nhà không còn là vật vô tri mà trở thành một sinh thể có linh hồn, biết “rì rầm” kể chuyện. Tiếng của “bức tường long lở”, “mái ngói rêu phong” chính là tiếng vọng của năm tháng, của tuổi thơ với “bàn tay đầy mực tím” hồn nhiên, vụng dại. Những câu thơ tiếp theo cho thấy sự trưởng thành đồng nghĩa với những lần từ giã: từ giã “áo quần mặc chật”, từ giã “những nỗi buồn cho tôi lớn lên”. Con người có thể rời bỏ nhiều điều để bước tiếp, nhưng trước căn nhà cũ nát này, sự chia tay bỗng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Bởi đây không chỉ là chia tay một không gian sống, mà là chia tay một phần đời. Hình ảnh “trái tim tôi thành viên gạch trong tường” là một ẩn dụ giàu sức gợi, diễn tả sự gắn bó máu thịt giữa con người và chốn xưa. Ký ức không chỉ được lưu giữ mà đã hóa thành một phần cấu trúc tâm hồn. Đoạn thơ vì thế ngân lên như một lời tiễn biệt lặng lẽ mà sâu thẳm, thể hiện tình yêu tha thiết với quá khứ và nỗi day dứt trước bước đi không ngừng của thời gian
Đoạn văn Phân tích tâm trạng của chủ thể trữ tình trong đoạn thơ trích Căn nhà xưa của Vũ Quần Phương – Mẫu 2
Trong đoạn thơ trích Căn nhà xưa, Vũ Quần Phương đã diễn tả tâm trạng đầy xúc động của chủ thể trữ tình khi đứng trước căn nhà cũ sắp bị phá bỏ. Đó là nỗi bâng khuâng, tiếc nuối và xót xa trước sự đổi thay không thể tránh khỏi của thời gian. Điệp ngữ “cho tôi” vang lên như một lời khẩn cầu tha thiết, thể hiện ước mong được nán lại thêm chút nữa để lắng nghe “tiếng rì rầm” của bức tường long lở, của mái ngói rêu phong – những âm thanh gợi nhắc cả một miền ký ức ấu thơ với “bàn tay đầy mực tím”. Ngôi nhà không chỉ là nơi ở mà là chiếc nôi nuôi dưỡng tâm hồn, lưu giữ những buồn vui của tuổi nhỏ. Dù con người đã nhiều lần “từ giã” quá khứ để trưởng thành, lần chia tay này vẫn khiến trái tim nghẹn lại. Hình ảnh “trái tim tôi thành viên gạch trong tường” cho thấy sự gắn bó sâu nặng, như thể một phần tâm hồn đã hóa vào căn nhà ấy. Đoạn thơ vì thế thấm đẫm tình yêu quá khứ và nỗi đau dịu dàng trước bước đi nghiệt ngã của thời gian.
