Đề bài: Viết đoạn văn Phân tích bài thơ Chọn lựa của Lê Minh Quốc.
Viết tên em trên lá
Sợ lá cũng úa tàn
Viết tên em trên cỏ
Mai kia cỏ úa vàng
Viết tên em trên sóng
Ngại sóng kia bạc đầu
Viết tên em trên đá
Mưa xói mòn còn đâu
Viết tên em trên gió
Sợ gió bay về trời
Viết tên em trên nhạc
Sợ nhạc không đủ lời
Viết tên em trong mơ
Sợ ngủ quên không nhớ
Viết tên em trong thơ
Sợ gieo vần trắc trở
Viết tên em trên mây
Sợ trời làm giông tố
Viết tên em lên cây
Sợ thời gian cây đổ
Viết tên em lên đâu?
Tôi cũng không biết nữa
Viết tên em lên em
Là điều tôi chọn lựa
Viết rồi nếu lãng quên
Sẽ có em nhắc nhở
Em nhắc rằng trong em
Có phần tôi một nửa
20.IX.1997
Bài làm
Tình yêu từ lâu đã trở thành mạch nguồn bất tận của thi ca, bởi đó là miền cảm xúc vừa mãnh liệt vừa mong manh nhất trong tâm hồn con người. Mỗi nhà thơ khi chạm đến đề tài này đều tìm cho mình một cách biểu đạt riêng để nói hộ những rung động sâu kín. Với bài thơ Chọn lựa, Lê Minh Quốc đã gửi gắm một suy tư giản dị mà thấm thía về nơi chốn vĩnh cửu của tình yêu. Qua điệp khúc “viết tên em” lặp đi lặp lại, bài thơ không chỉ thể hiện khát vọng ghi dấu tình yêu mà còn mở ra hành trình tìm kiếm điểm tựa bền lâu cho những xúc cảm tưởng chừng mong manh ấy.

Bài thơ mở đầu bằng chuỗi hình ảnh “viết tên em” trên nhiều sự vật khác nhau: lá, cỏ, sóng, đá, gió, nhạc, mơ, thơ, mây, cây. Đó là những hình ảnh giàu tính biểu tượng, đại diện cho thiên nhiên, nghệ thuật và cả thế giới mộng tưởng. Hành động “viết tên em” thể hiện ước muốn khắc ghi tình yêu vào vũ trụ bao la, như một cách chống lại sự lãng quên. Thế nhưng, mỗi lần viết là một lần thấp thỏm: lá có thể úa tàn, cỏ rồi cũng vàng phai, sóng bạc đầu theo năm tháng, đá tưởng bền vững mà vẫn bị mưa xói mòn. Ngay cả những gì tưởng như vô hình và vĩnh cửu như gió, nhạc, mơ hay thơ cũng không đủ sức lưu giữ trọn vẹn một cái tên. Điệp khúc ấy lặp lại không chỉ để nhấn mạnh khát vọng mà còn bộc lộ nỗi bất an thường trực: tình yêu nếu gửi gắm vào ngoại cảnh hay vào nghệ thuật vẫn có thể phai nhạt trước thời gian và biến động.
Nhân vật trữ tình khao khát khắc tên người mình yêu vào vũ trụ, nhưng càng tìm kiếm càng nhận ra không có gì trong thế giới ngoại cảnh đủ sức giữ hộ một tình yêu vĩnh cửu. Nếu chỉ gửi gắm tình yêu vào thiên nhiên, nghệ thuật hay những giấc mộng đẹp, nó vẫn có thể phai nhòa trước bước đi khắc nghiệt của thời gian.
Chính vì thế, sau bao lần thử và lo sợ, câu thơ “Viết tên em lên em / Là điều tôi chọn lựa” vang lên như một sự thức tỉnh dịu dàng mà sâu sắc. Đó không chỉ là một lựa chọn, mà là sự chiêm nghiệm về bản chất của yêu thương: chỉ khi tình yêu được khắc vào trái tim người mình yêu, nó mới thật sự bền lâu. Không phải lá, không phải đá, không phải mây trời, mà chính con người mới là nơi neo đậu vững chắc nhất của cảm xúc.
