Đề bài: Nhà văn Ma Văn Kháng từng khẳng định rằng:
Văn chương là chuyện đời thông qua việc đào bới bản thể mình ở chiều sâu tâm hồn, chứ đâu phải là đi hớt lấy cái váng bọt nổi trên mặt của ngoại vật.
Em hãy bình luận ý kiến trên và làm sáng tỏ qua một số tác phẩm (giai đoạn 1930-1945) trong chương trình ngữ văn 11.

Bài làm Nghị luận văn học về ý kiến: Văn chương là chuyện đời thông qua việc đào bới bản thể mình ở chiều sâu tâm hồn
I/ Mở bài
-
Dẫn dắt: Văn chương từ lâu đã được xem là tiếng nói chân thành của con người trước cuộc đời.
-
Giới thiệu vấn đề: Nhà văn Ma Văn Kháng từng khẳng định… → Ý kiến vừa chỉ ra bản chất, vừa là yêu cầu đối với người cầm bút.
-
Đặt vấn đề nghị luận.
Từ xưa đến nay, văn chương là chiếc gương phản chiếu đời sống và là nơi gửi gắm tâm tư sâu kín của con người. Người nghệ sĩ đến với văn chương không chỉ để kể lại câu chuyện của cuộc đời, mà còn để tìm trong hiện thực ấy những nỗi niềm riêng tư, những rung động sâu xa của tâm hồn mình. Bàn về đặc trưng ấy của văn học, nhà văn Ma Văn Kháng từng khẳng định: “Văn chương là chuyện đời thông qua việc đào bới bản thể mình ở chiều sâu tâm hồn, chứ đâu phải là đi hớt lấy cái váng bọt nổi trên mặt của ngoại vật.” Ý kiến vừa là sự lý giải bản chất của văn chương, vừa là lời nhắc nhở về trách nhiệm và thái độ của mỗi người cầm bút trong hành trình sáng tạo nghệ thuật.
II/ Thân bài :
1/ Giải thích
+ Văn học: là loại hình nghệ thuật phản ánh thế giới thông qua các hình tượng nghệ thuật và chất liệu ngôn từ nhằm thể hiện tình cảm, cảm xúc, tư tưởng của nhà văn
+ Văn học là chuyện đời: mục đích và nội dung chính của văn học không gì khác là những vấn đề của cuộc đời, của hiện thực cuộc sống.
+ thông qua việc đào bới bản thể mình ở chiều sâu tâm hồn: nhà văn cần tìm kiếm được nét riêng của cá nhân mình trong cảm xúc, trong cách nhìn, trong tư tưởng ở độ sâu nhất.
+ chứ đâu phải là đi hớt lấy cái váng bọt nổi trên mặt của ngoại vật: viết văn không đơn thuần chỉ là phản ánh những gì nhìn thấy trên bề mặt của cuộc sống.
=> Ý kiến của nhà văn Ma Văn Kháng vừa nêu ra đặc trưng của văn học vừa là yêu cầu với bất cứ nhà văn nào. Khi sáng tạo ra các tác phẩm nhà văn nào cũng cần hướng đến phản ánh những vấn đề nóng bỏng, nhức nhối của hiện thực cuộc sống nhưng đó không thể là sự phản ánh hời hợt hay dập khuôn mà nhà văn cần đào sâu vào cảm xúc, suy nghĩ của mình để hiện thực cuộc đời in đậm dấu ấn bản thể của nhà văn về cảm xúc, tư tưởng, cách nhìn, cách phản ánh…
2/ Bình
+ Văn học luôn luôn phải là chuyện đời vì cuộc đời là nơi bắt đầu và cũng là nơi đi đến của văn học. Rời xa cuộc đời văn chương chỉ còn là thứ viển vông, mộng mị.
+ Tuy nhiên hiện thực cuộc đời không thể phản ánh vào văn học theo cách sao chép hay hời hợt, nông cạn, không thể hớt cái váng bọt nổi trên mặt của ngoại vật bởi nếu như vậy hiện thực sẽ trở nên khô cứng, nhàm chán qua sáng tác của các tác giả (nhất là các tác giả cùng một thời đại) và cũng không có khả năng tác động đến nhận thức, tình cảm, cảm xúc của người đọc.
+Nhà văn viết về chuyện đời nhưng thông qua việc việc đào bới bản thể mình ở chiều sâu tâm hồn vì văn học vốn là hình ảnh chủ quan của thế giới khách quan chứ không phải là sự sao chép hiện thực. Chỉ khi đào bới bản thể mình nhà văn mới có thể chạm đến bề sâu, bề xa, bề sau của cuộc đời cũng như con người, cất lên được những tiếng nói riêng, cách nhìn riêng, thể hiện được quan điểm tư tưởng riêng của mình. Và cũng chỉ bằng cách đó, những gì nhà văn viết ra mới có khả năng làm rung động, thức tỉnh, lay động ý thức, tình cảm của bạn đọc
Học sinh cần lựa chọn được một số tác phẩm tiêu biểu, xuất sắc trong văn học Việt Nam giai đoạn 30-45 để làm sáng tỏ cho nhận định. Khi phân tích tác phẩm cần làm rõ chuyện đời mà nhà văn phản ánh trong tác phẩm là chuyện gì, chuyện đời ấy được mang dấu ấn bản thể nào của nhà văn về cảm xúc, tư tưởng, cách nhìn, cách phản ánh và từ đó có tác động như thế nào đến bạn đọc.
3/ Luận:
– Ý kiến của Ma Văn Kháng là ý kiến đúng đắn, sâu sắc bởi nó đã nói lên đặc trưng của văn học và những yêu cầu quan trọng với mỗi nhà văn. Tuy nhiên việc đào bới bản thể mình ở chiều sâu tâm hồn không đồng nghĩa với việc tuyệt đối hóa cái tôi cá nhân của tác giả, “đào bới” là để tìm ra những điều độc đáo, riêng biệt chứ không phải những điều kì quái, siêu hình.
– Ý kiến này đã mang đến những bài học quý giá cho cả người cầm bút và người đọc. Để thành công trên con đường sáng tác, các tác giả phải quan sát, phản ánh hiện thực để tác phẩm của mình mang “hơi thở” thời đại nhưng hiện thực đó cần được khúc xạ qua “lăng kính riêng” đó là bản thể ở chiều sâu tâm hồn của tác giả . Còn người đọc khi tiếp nhận các tác phẩm riêng cần nhận ra và trân trọng cái “bản thể riêng ở chiều sâu tâm hồn” của mỗi tác giả, thông qua “chuyện đời” mà nhà văn phản ánh để hiểu đời, hiểu mình và sống tốt đẹp hơn.
III. Kết bài
-
Khẳng định lại ý nghĩa của ý kiến Ma Văn Kháng.
-
Mở rộng: Văn chương chỉ có thể sống lâu bền khi vừa bắt rễ từ hiện thực đời sống, vừa tỏa hương từ tâm hồn độc đáo của người nghệ sĩ.
Khẳng định của Ma Văn Kháng đã chạm đến bản chất cốt lõi của văn học: văn chương phải xuất phát từ cuộc đời, nhưng để trở thành nghệ thuật đích thực, nó cần được khúc xạ qua tâm hồn, qua bản thể sáng tạo độc đáo của nhà văn. Bởi chỉ khi nhà văn đào sâu vào chính mình, họ mới có thể viết nên những trang văn không lẫn với ai, để lại dư vang lâu bền trong lòng độc giả. Văn học giai đoạn 1930 – 1945 với những tác phẩm như Hai đứa trẻ, Chữ người tử tù, Vội vàng… chính là minh chứng rực rỡ cho sự hòa quyện ấy. Và nhờ vậy, văn chương mới thực sự làm tròn sứ mệnh cao cả: vừa phản ánh, vừa thắp sáng, vừa nâng đỡ đời sống tinh thần của con người.
📚 Tải Ngay Bộ Tài Liệu Ôn Thi Văn Học Đặc Sắc Nhất
⬇️ Nhận Định Văn Học Hay Nhất
⬇️ Cách Đưa Lí Luận Văn Học Vào Bài
⬇️ Tài Liệu Hay Dành Cho HSG
⬇️ Kỹ Năng Viết Mở Bài
⬇️ Nghị Luận Về Một Tác Phẩm Truyện
⬇️ Công Thức & Mở Bài Hay
