Đề bài: Viết đoạn văn Phân tích khổ thơ cuối bài thơ Bài hát đắp đường của Xuân Quỳnh.
Đường đã đắp đây-ai chưa về quê cũ
Nghe tiếng máy xe nỗi nhớ cũng nên gần
Mẹ,mẹ ơi khi xỏ dep vào chân
Hẳn mẹ nhớ ngày đẫm mình bùn nước
Em ước mơ gì khi em đặt bước
Trên con đường biếc cỏ màu xuân
Hỡi bà con đẩy xe lên hợp tác
Có nghe đường thôi thúc những bàn chân.

Đoạn văn Phân tích khổ thơ cuối bài thơ Bài hát đắp đường của Xuân Quỳnh – Mẫu 1
Đoạn trích trong bài thơ “Bài hát đắp đường” của Xuân Quỳnh là khúc ngân giàu cảm xúc, nơi hình ảnh con đường mới được nâng lên thành biểu tượng đẹp đẽ cho lao động, tình yêu quê hương và niềm tin vào tương lai. Khép lại đoạn trích, Xuân Quỳnh đã để lại trong lòng người đọc một dư âm lắng đọng mà đầy hi vọng, như ánh nắng cuối ngày còn vương lại trên con đường mới đắp. Đoạn thơ cuối của bài “Bài hát đắp đường” không chỉ là lời kết mà còn là sự nâng cao cảm xúc, nơi hình ảnh con đường trở thành biểu tượng đẹp đẽ của quê hương đang đổi thay từng ngày. Khi nhà thơ viết “đường đã đắp đầy”, đó không đơn thuần là sự hoàn thiện của một công trình, mà là thành quả kết tinh từ bao giọt mồ hôi, bao đôi tay cần mẫn. Con đường ấy mang trong mình nhịp thở của lao động tập thể, của tinh thần đồng lòng vì cuộc sống mới. Từ không gian vật chất, con đường bỗng hóa thành miền ký ức thân thương, gắn với bóng dáng người mẹ từng “đầm mình bùn nước” vì con. Hình ảnh ấy khiến con đường trở nên ấm áp, thấm đẫm tình thân và sự hi sinh thầm lặng. Câu hỏi hồn nhiên “Em ước mơ gì khi em đặt bước” vang lên như một lời nhắn gửi yêu thương tới thế hệ mai sau. Đó là niềm tin mà nhà thơ trao gửi: những bước chân trẻ thơ hôm nay sẽ tiếp nối con đường này bằng ước mơ, hoài bão và khát vọng dựng xây ngày mai. Hình ảnh con đường “biếc cỏ màu xuân” gợi mở một tương lai xanh tươi, tràn đầy sức sống. Đặc biệt, chi tiết “con đường thôi thúc những bàn chân” như tiếng gọi thiết tha của quê hương, khích lệ con người bước tiếp, không ngừng tiến lên. Vì thế, đoạn thơ không chỉ ngân vang chất trữ tình dịu dàng mà còn chứa đựng tinh thần trách nhiệm, niềm tin son sắt vào tương lai đất nước và con người Việt Nam.
Đoạn văn Phân tích khổ thơ cuối bài thơ Bài hát đắp đường của Xuân Quỳnh – Mẫu 2
Khép lại bài thơ “Bài hát đắp đường”, Xuân Quỳnh đã gửi gắm vào những vần thơ cuối một âm hưởng vừa tha thiết vừa rộn ràng sức sống, phản ánh rõ nét nhịp lao động sôi nổi của con người trong những năm tháng dựng xây quê hương. Câu thơ “Đường đã đắp đây ai chưa về quê cũ” vang lên như một lời gọi mời trìu mến, vừa tự hào về thành quả chung, vừa nhắc nhở mỗi người nhớ về nguồn cội. Con đường mới không chỉ được tạo nên từ đất đá mà còn từ mồ hôi, công sức và niềm tin của bao người. Trong âm thanh “tiếng máy xe”, nỗi nhớ nhà, nhớ quê dường như cũng được rút ngắn lại, trở nên gần gũi hơn bao giờ hết. Đặc biệt, hình ảnh người mẹ “đẫm mình bùn nước” hiện lên đầy xúc động, gợi nhắc những tháng ngày lam lũ, tảo tần, để từ đó người con thêm thấu hiểu và trân trọng những hi sinh thầm lặng. Câu hỏi hồn nhiên “Em ước mơ gì khi em đặt bước / Trên con đường biếc cỏ màu xuân” mở ra một chân trời hy vọng, nơi tuổi trẻ gửi gắm khát vọng dựng xây tương lai trên chính con đường mình góp sức làm nên. Và lời gọi “Hỡi bà con đẩy xe lên hợp tác” như tiếng reo chung của tập thể, thể hiện tinh thần đoàn kết và niềm say mê lao động. Đoạn thơ vì thế không chỉ ca ngợi sự cần cù, bền bỉ mà còn thắp lên niềm tin yêu vào cuộc sống mới – nơi con người gắn bó với gia đình, quê hương và cùng nhau bước tiếp trên con đường của ngày mai.
