Cảm nhận vẻ đẹp của truyện ngắn Làm mẹ của Nguyễn Ngọc Tư

Bình chọn

Đề bài: Anh/chị viết bài văn (khoảng 600 chữ) cảm nhận vẻ đẹp của truyện ngắn Làm mẹ của Nguyễn Ngọc Tư?

 Bây giờ chưa hết tháng ba nhưng mỗi tối từ chợ về, dì Diệu đã tranh thủ ngồi may đồ cho em bé. Đã biết là con gái nên bộ nào dì cũng dún bèo cổ, bèo tay, bèo lai áo… coi rất dễ thương ngộ mắt. Ban ngày, dì ra sạp vải, lúc nào có khách thì lo buôn bán, đo đắt, lúc nào rảnh dì ngồi đơm nút, vắt khuy. […] Dì vừa làm vừa mủm mỉm cười một mình, rồi vui quá xá là vui, một mình vui không hết, dì Diệu khoe:
– Tui sắp có con gái rồi nghen.
[  …] Đứa bé sắp sinh ra là máu thịt của chú Đức, chồng dì Diệu. Chú Đức làm giám đốc văn phòng đại diện một công ty điện tử ở Cần Thơ. Chú làm việc xa nhà nhưng chưa bao giờ chú làm chuyện có lỗi với dì Diệu. Là vì chú Đức hiền hậu, chừng mực, mà cũng vì dì Diệu cực kỳ đáng yêu.

[…]   Suốt nữa đời, dì chỉ buồn là không còn được có con. Năm chú cưới dì, dì khám bịnh phát hiện ra mình có một khối u nhỏ ở buồng trứng. [….] Đi bệnh viện, bác sĩ bảo cắt, dì nhoẻn cười, thì phải cắt, cắt để sống với chồng chớ. Rồi dì lạc quan lên bàn mổ. Không ai nói cho dì biết trước là sau ca mổ vĩnh viễn dì không thể có con được nữa.

[….] Dì bảo dì không cần món quà nào khác ngoài một đứa con. Chú Đức tưởng dì nói chơi, cười sùi sụt:
– Trời đất, sao có được…
Dì Diệu tỉnh rụi:
– Mướn đẻ. Em đọc báo thấy người ta mướn đẻ nhiều lắm.
[ … ]người mà dì muốn mướn cũng đã có sẵn rồi: Chị Lành.
Chị Lành lỡ thời, mập mạp, hịch hạc. Chị sống trong khu nhà dì Diệu cất cho sinh viên thuê, nhưng chị không phải sinh viên, chị gánh nước mướn.
[ …]   Cuối cùng thì chị Lành cũng đã trở thành người nhà dì Diệu. Dì thương chị như em gái ruột của mình.[ ….]    Dì Diệu bắt đầu mua sắm, từ cái núm vú da cầm tay tới bình ủ sữa, chiếu manh, nệm trẻ con, mùng chụp. Rảnh rỗi, dì ngồi mơn man mấy món đồ tưởng như đã thấy được đứa bé con ngo ngoe hai bàn chân nhỏ trên cái trường kỷ nhà dì. Chú Đức mỗi lần về lại thấy một mớ đồ trẻ con chất ngồn ngộn ở trong phòng. Chú đọc trong mắt dì Diệu một niềm khát khao hườm chín. Chú thấy mình vơi đi mối bận tâm trong lòng, đôi lúc chú cũng thèm muốn chết một đôi chân lẫm đẫm của trẻ con.

[ …] Một sáng, chị Lành biến mất.
Dì Diệu kêu chú Đức về, nước mắt ròng ròng khi thấy bóng chồng qua cửa. Chú đau lòng bảo thôi bỏ đi, dì Diệu cãi, “em bỏ không đành, anh à”. Chú cũng thấy rằng bỏ không được. Máu mủ ruột ràng mình mà bỏ sao được. Hai người đi tìm xơ bơ xấc bấc. Không có, không gặp. Dì Diệu về quê, bà mẹ già chị Lành tay run bẩn, vừa đau vừa xót.
– Vậy ra nó không nói gì với cô sao… Tui hay tin nó hư hỏng, tôi từ nó rồi, tui tính bỏ nó luôn, nhưng thiệt tình tui thương nó lắm, phải nó về, tui cũng nuôi.
Dì Diệu lau nước mắt cho mẹ chị Lành, lòng nghĩ, làm sao mình lại để ra nông nỗi nầy. Dì không tiếc tiền của, sông sức, dì cũng không tiếc tình thương dồn đắp cho chị Lành, dì chỉ cảm thấy xót xa cho mình “làm người thì ai lại đi giành con với người ta”, dì luôn dằn vặt vậy.
Dì Diệu bỏ sạp vải tối ngày chạy xe long rong ngoài đường để may ra tìm được bóng người …
Khi đã không trông chờ gì, một ngày, khi mở cửa, dì Diệu nhìn thấy chị Lành đang ngồi ngoài hàng ba và khóc.
Những người có tình có nghĩa, dễ gì bỏ được nhau.
Dì Diệu cắn cho môi vằn đỏ dấu răng, dì ôm chị Lành vào lòng rất chặt. Dì cảm nhận được từ trái tim bàn chân bé bỏng của đứa bé đang lòi chòi. Nó háo hức nằm giữa hai tấm lòng của hai bà mẹ.
Dì Diệu đi lấy tờ hợp đồng ra và đốt cháy thành một tờ tro mỏng. Đôi khi người ta hay bày chuyện nầy chuyện nọ để làm xao động cuộc đời đang hết sức yên bình, lãng nhách vậy đó…

(Truyện ngắn “Làm mẹ” – Nguyễn Ngọc Tư)

Chú thích:

Nguyễn Ngọc Tư sinh năm 1976 tại Đầm Dơi, Cà Mau. Là nữ nhà văn trẻ của Hội nhà văn Việt Nam. Với niềm đam mê viết lách, chị miệt mài viết như một cách giải tỏa và thể nghiệm, chị biết rằng chị muốn viết về những điều gần gũi nhất xung quanh cuộc sống của mình. Giọng văn chị đậm chất Nam bộ, là giọng kể mềm mại mà sâu cay về những cuộc đời éo le, những số phận chìm nổi. Cái chất miền quê sông nước ngấm vào các tác phẩm, thấm đẫm cái tình của làng, của đất, của những con người chân chất hồn hậu nhưng ít nhiều gặp những bất hạnh.

Cảm nhận vẻ đẹp của truyện ngắn Làm mẹ của Nguyễn Ngọc Tư

Bài làm Cảm nhận vẻ đẹp của truyện ngắn Làm mẹ của Nguyễn Ngọc Tư

1. Mở bài:

* Giới thiệu vấn đề nghị luận và nêu khái quát quan điểm của cá nhân về vấn đề: Cảm nhận vẻ đẹp của truyện ngắn Làm mẹ của Nguyễn Ngọc Tư (giá trị nội dung + nghệ thuật).

Trong dòng chảy của văn học Việt Nam, Nguyễn Ngọc Tư được xem là giọng văn đặc biệt bởi sự dung dị, thấm đẫm tình quê và tình người. Chị không viết về những điều lớn lao mà lặng lẽ kể lại những câu chuyện đời thường với tất cả sự thấu cảm, nhân hậu. Truyện ngắn Làm mẹ là một trong những tác phẩm giàu sức lay động. Bằng giọng văn nhẹ nhàng, chan chứa tình thương, nhà văn đã khắc họa vẻ đẹp thiêng liêng của khát vọng làm mẹ, đồng thời tôn vinh những tấm lòng nhân hậu, bao dung trong cuộc sống.

2. Thân bài: Triển khai vấn đề nghị luận:

* Khái quát ngắn gọn về tác giả, tác phẩm;

Tác giả Nguyễn Ngọc Tư nữ nhà văn trẻ của Hội nhà văn Việt Nam. Viết về những điều gần gũi nhất xung quanh cuộc sống của mình. Tác phẩm, thấm đẫm cái tình của làng, của đất, của những con người chân chất hồn hậu nhưng ít nhiều gặp những bất hạnh.

– Tóm tắt truyện: Dì Diệu không thể sinh con vì có khối u nhỏ ở buồng trứng và phải cắt bỏ đi, nên dì khao khát làm mẹ. Dì bàn với chồng thuê người mang thai hộ và chọn chị Lành – người phụ nữ nghèo khổ. Dì yêu thương, chăm lo cho chị như ruột thịt, chuẩn bị mọi thứ cho đứa bé. Một ngày, chị Lành bỏ đi khiến dì tuyệt vọng tìm kiếm. Sau cùng, chị quay về, dì Diệu ôm chặt chị và đứa bé, đốt hợp đồng thuê, để lại chỉ còn tình thương chân thành của những người mẹ.

–  Ý nghĩa nhan đề “Làm mẹ”:

  • Nhan đề giống như một lời trần thuật, thông báo thời điểm đặc biệt đó là được làm mẹ.
  • Thể hiện sự đồng cảm với khao khát làm mẹ của người phụ nữ, đó là thiên chức, là niềm tự hào của phụ nữ, đồng thời hé lộ nỗi đau, bi kịch và cả sự yêu thương, thấu hiểu của hai người đàn bà – hai người mẹ.
  • Ở cái tuổi trung niên ấy, dì Tư chưa từng được nghe một tiếng gọi mẹ
  • Thể hiện sự sẻ chia, đồng cảm, cảm thương sâu sắc với số phận của các nhân vật trong truyện.

* Vẻ đẹp của truyện ngắn:

– Nội dung:

+ Hoàn cảnh éo le, sự đau đớn và hy vọng,khao khát của dì Diệu, đó là khao khát thiêng liêng – khát khao được làm mẹ, là đặc ân mà ông trời ban cho những người phụ nữ.

+ Tấm lòng nhân hậu và đẹp phẩm chất của dì Diệu.

+ Thể hiện sự đồng cảm, cảm thương sâu sắc với số phận của các nhân vật của nhà văn.

– Nghệ thuât:

+ Xây dựng nhân vật dì Diệu nhân hậu, chú Đức, một người tính cách hiền hậu, yêu thương vợ.

+ Xây dụng tình huống hé mở hy vọng và tình cảm của dì Diệu.Cách miêu tả chi tiết khắc họa tính cách nhân vật.

+  Ngôn ngữ hài hước để tạo nên sự gần gũi giữa nhân vật và độc giả. Thể hiện tài năng của tác giả Nguyễn Ngọc Tư.

3. Kết bài:

* Khẳng định lại vấn đề đã trình bày và rút ra giá trị của tác phẩm.

Truyện ngắn Làm mẹ của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư khép lại bằng hình ảnh dì Diệu đốt tờ hợp đồng, như một sự giải thoát cho cả dì và chị Lành. Tình mẫu tử và lòng nhân ái đã vượt lên trên mọi ràng buộc, để đứa bé được chào đời trong vòng tay yêu thương của cả hai người mẹ. Qua đó, Nguyễn Ngọc Tư gợi ra những suy ngẫm sâu xa về khát vọng làm mẹ, về tình thương và sự bao dung của con người trong cuộc sống.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Chỉ Tay Online