Đề bài: Em hãy viết bài văn phân tích truyện ngắn Chú Căng-gu-ru hạnh phúc
CHÚ CĂNG-GU-RU HẠNH PHÚC
(Võ Thu Hương)
“Bạn có lúc nào tự hỏi, vì sao mình lại có một cái tên kèm theo bên cạnh tên đi học không? Đó là một cách nối dài yêu thương của ba mẹ bạn đấy.
Ồ, bạn đang rất ngạc nhiên, phải không? Nhưng tớ chắc chắn tới 99% là đúng thế. Có những cái tên cực kì dễ hiểu, như tên tớ: Hà Trang, vì bố tớ quê Hà Nội, mẹ quê Nha Trang. Để kỉ niệm nơi mình lớn lên bố mẹ tớ đặt tên tớ là Hà Trang, đủ thấy bố mẹ yêu tớ thế nào rồi nhé. Nhưng chưa đủ, mẹ tớ nói chim én là loài chim bé nhỏ nhưng đem lại nắng ấm, hạnh phúc cho mọi người, vì nó là loài chim báo mùa xuân và bởi thế, tên thân mật của tớ là Én.”
Khi cái Trang Én nói với mọi người về cái tên của nó, cả đám bạn mắt hình chữ A, miệng hình chữ O, hết thảy đều mở to hết cỡ và gật đầu lia lịa. Điều lạ lùng này chúng chưa từng nghe thấy. Và cả đám hẹn nhau sẽ gặp lại vào chiều mai, chúng sẽ nói cho nhau nghe bí mật đằng sau cái tên của mình.
Thằng Tùng Căng vì lí do gì đó mà nó quên mất việc hệ trọng này. Tên Tùng thì nó hiểu là cây tùng, có lần mẹ nói với nó. Nó đã bốc lên nói với bạn bè mình rằng vì bố mẹ mong muốn nó mạnh mẽ như một cây tùng.
– Vậy còn Căng? Là quả bóng bị thổi căng và nổ cái “bùmmm” à?
Thằng Tùng đã cố làm ngơ nhưng thằng Lý Hớn nhất định không tha. Nó truy hỏi điều mà thằng Tùng không biết. Cả đám cười ha hả. Thằng Tùng mặt đỏ bừng bừng, quê đến mức sau buổi học về, nhất định đòi bố mẹ bỏ ngay cái tên Căng quái quỷ vô nghĩa ấy.
– Tên Căng không hề vô nghĩa đâu, con trai.
Giọng bố rất ấm vẫn không thể khiến thằng Tùng nguôi giận vì chiều nay bị “quê” trước đám bạn. Bố vào phòng, lấy cuốn album cũ thật cũ, lần mở cho nó xem.
– Con biết con Căng-gu-ru chứ?
– Dạ, con biết. – Thằng Tùng đáp, có một chút băn khoăn không hề nhẹ.
– Đây là hình bố chụp khi con mới ra đời. Lúc ấy mẹ còn trong phòng cấp cứu vì vết thương không thể cầm máu. Còn con, bé hơn tất cả các em bé sinh trong ngày đấy. Con chỉ được kí tám, trong khi các em bé bình thường phải trên dưới ba kí.
– Nhưng chuyện ấy liên quan gì tới con Căng-gu-ru?
– Rất liên quan. Để giúp con sống khỏe mạnh trong môi trường bình thường, bác sĩ đã bảo bố mẹ, ông bà phải ẵm con trước ngực bằng một cái túi thật êm, cho tới khi con có đủ sức khỏe. Vậy là da con cọ vào da bố mềm mịn, ấm áp, khiến bố rất hạnh phúc.
Lim dim mắt như hồi tưởng bằng vẻ mặt sung sướng, bố chỉ vào bức hình thằng Tùng bé xíu xiu như con mèo, nằm lọt thỏm trong cái khăn lông thật mềm được bà ngoại mang trước ngực. Bà ngoại cúi xuống nhìn nó thiu thiu ngủ, môi nở một nụ cười tươi, âu yếm. Thằng Tùng bất chợt nhớ ra hồi bé, nó quen hơi bà tới mức đi đâu xa bà một ngày là khóc ầm lên vì nhớ bà. Nhưng rồi lớn lên, bận bịu học hành, bạn bè… có khi bẵng đi cả tuần nó không qua thăm bà. Bà gọi điện nói chuyện có khi nó chỉ trả lời qua quýt. Tối đó, thằng Tùng đã gói ghém quần áo, sách vở, xin phép bố mẹ qua ngủ với bà ngoại, khiến cả nhà rất ngạc nhiên.
Chiều hôm sau, thằng Lý Hớn dám cá chắc cú với cả đám, rằng thằng Tùng Căng đã rất chán cái tên Căng. Nhưng thằng Tùng lại cười rất tươi. Nó kể về ý nghĩa cái tên độc đáo của mình. Đó là điều bất ngờ mà tụi bạn nó không đứa nào nghĩ ra.
– Cậu là chú Căng-gu-ru hạnh phúc nhất thế giới. Vì những chú Căng-gu-ru bình thường chỉ lớn lên trong một cái túi, còn cậu có nhiều cái túi. Túi của bố, của bà, của mẹ, của ông.- Cái Trang Én mau nước mắt, vừa nói vừa quệt vội nước mắt.
Lý Hớn mim mím môi cũng gật đầu: “Công nhận. Tên Căng hay thiệt.”
Tên của bạn cũng có thể là cái tên hay nhất đấy. Nếu bạn hiểu được ý nghĩa của nó, tớ tin rằng chẳng bao giờ bạn muốn bỏ nó.
(In trong 65 truyện ngắn hay dành cho thiếu nhi – Võ Thu Hương, NXB Kim Đồng, 2022)
Dàn ý Phân tích truyện ngắn Chú Căng-gu-ru hạnh phúc
1. Mở bài:
– Giới thiệu tác phẩm truyện (nhan đề, tác giả) và nêu nhận xét khái quát về tác phẩm.
2. Thân bài:
– Nêu ngắn gọn nội dung chính của tác phẩm.
– Nêu được chủ đề của tác phẩm, sử dụng các bằng chứng từ tác phẩm để làm sáng tỏ ý kiến nêu trong bài viết.
+ Truyện ngợi ca giá trị của tình cảm gia đình, nhắc nhở con người về cách đối xử với những người thân yêu, ruột thịt: tình cảm của bà ngoại, của bố dành cho Tùng từ khi mới lọt lòng; cách Tùng bỗng giật mình nhận ra mình đã mải mê học hành, bè bạn mà nhãng quên không về thăm bà bấy lâu…
– Chỉ ra và phân tích được những nét đặc sắc về hình thức nghệ thuật của tác phẩm
+ Cốt truyện đơn tuyến đơn giản, gần gũi với đời thường nhưng tác giả đã xây dựng được tình huống hấp dẫn, lôi cuốn (thằng Tùng bị các bạn chế nhạo về tên gọi ở nhà khó hiểu của mình; sự phản ứng đầy xấu hổ của nó trước các bạn; sự giận dỗi với bố khi nghe những lời giải thích ban đầu và niềm vui vỡ òa khi hiểu được ý nghĩa thực sự về tên gọi chất chứa nhiều yêu thương của cả nhà dành cho mình…)
+ Khắc họa nhân vật qua những chi tiết giản dị, gần gũi, đời thường nhưng giàu ý nghĩa: Miêu tả diễn biến tâm lý nhân vật Tùng phù hợp với tâm lý trẻ thơ thông qua cử chỉ, lời nói, hành động…làm bộc lộ những tình cảm hồn nhiên, ngây thơ, trong sáng nhưng rất chân thật: cố làm ngơ khi các bạn gặng hỏi; ngại ngùng, xấu hổ khi bị bạn trêu; giận dỗi khi đối diện với bố và vui vẻ trở lại khi hiểu được mọi điều…Đặc biệt là sự lắng lại và thấy có lỗi khi đã lâu không về thăm bà ngoại và hành động lập tức gói ghém hành lý để về bên bà… đã khơi dậy sự đồng cảm, chạm tới trái tim người đọc và thông điệp của tác phẩm cũng nhờ đó mà đến với người đọc một cách tự nhiên nhưng vô cùng sâu sắc.
+ Ngôn ngữ kể chuyện phù hợp với từng hoàn cảnh: bình dị, gần gũi nhưng không kém phần tươi vui, hóm hỉnh, trẻ trung, ấm áp … gợi nhiều cảm xúc cho người đọc (người cha từ tốn, ân cần giải thích với con, nhắc con ghi nhớ về những kí ức tuổi thơ nơi con được ủ ấm và lớn lên bởi rất nhiều tình thương yêu, che chở…)
3. Kết bài:
– Nêu được ý nghĩa, giá trị của tác phẩm truyện

Bài văn mẫu Phân tích truyện ngắn Chú Căng-gu-ru hạnh phúc
Truyện ngắn “Chú Căng-gu-ru hạnh phúc” của tác giả Võ Thu Hương là một tác phẩm nhẹ nhàng, giàu cảm xúc, được viết dành cho lứa tuổi thiếu nhi nhưng lại chạm đến trái tim của mọi người đọc. Không chỉ kể về một câu chuyện đơn giản xoay quanh cái tên đặc biệt của một cậu bé, tác phẩm còn truyền tải thông điệp nhân văn sâu sắc về tình cảm gia đình, về cách trân trọng những điều tưởng như nhỏ bé trong cuộc sống.
Nhân vật chính của truyện là Tùng – một cậu bé có biệt danh ở nhà là “Tùng Căng”. Cái tên tưởng như ngộ nghĩnh ấy lại khiến Tùng xấu hổ khi bị bạn bè trêu chọc. Cậu giận dỗi, thậm chí trách bố mẹ vì sao lại đặt cho mình cái tên kỳ lạ như vậy. Thế nhưng, khi được bố nhẹ nhàng giải thích, Tùng mới nhận ra rằng cái tên “Căng” là viết tắt của “Căng-gu-ru” – một loài vật nổi tiếng vì luôn ôm con trong túi trước ngực. Đó là cách ví von hình ảnh ngày bé Tùng ốm yếu, luôn được người thân, đặc biệt là bà ngoại, nâng niu, bế ẵm như chú Căng-gu-ru mẹ ôm con. Từ đó, cậu bé hiểu rằng cái tên “Căng” không phải là điều để xấu hổ, mà là biểu tượng của tình yêu thương, sự che chở mà cậu từng nhận được.
Điều xúc động nhất trong truyện chính là sự thay đổi trong nhận thức và tình cảm của Tùng. Từ chỗ giận dỗi và hờn trách, cậu dần nhận ra tình cảm của bà, của bố mẹ dành cho mình. Cậu bé hối hận vì đã lâu không quan tâm đến bà và quyết định sang ngủ cùng bà như một cách bù đắp. Hành động tuy nhỏ bé nhưng cho thấy sự trưởng thành trong tâm hồn non trẻ của Tùng. Sáng hôm sau, khi kể lại câu chuyện với bạn bè, Tùng không còn cảm thấy ngại ngùng, mà tự hào vì cái tên “Căng” gắn liền với một tình yêu thương vô điều kiện.
Về mặt nghệ thuật, truyện có cốt truyện đơn tuyến, đơn giản nhưng giàu tính hấp dẫn. Tình huống truyện được xây dựng rất tự nhiên và lôi cuốn: từ sự trêu chọc của bạn bè về tên gọi, đến tâm trạng giận dỗi, rồi cảm xúc bồi hồi, xúc động khi hiểu ra tình yêu thương chất chứa trong cái tên tưởng như vô nghĩa. Diễn biến tâm lý của Tùng được khắc họa phù hợp với lứa tuổi thiếu nhi vừa ngây thơ, vừa trong sáng qua lời nói, hành động, cử chỉ như: cố làm ngơ khi bị hỏi, đỏ mặt xấu hổ, giận dỗi với bố, và cuối cùng là niềm vui hạnh phúc, sự thay đổi nhận thức đầy xúc động. Những chi tiết như Tùng lặng người nhìn ảnh cũ, nhớ tới bà, rồi gói ghém đồ đạc để qua ngủ với bà… đều mang ý nghĩa biểu tượng mạnh mẽ, làm nổi bật tình cảm gia đình.
Truyện được viết bằng giọng văn trong sáng, nhẹ nhàng, gần gũi với lứa tuổi thiếu nhi. Diễn biến tâm lý nhân vật Tùng được khắc họa tinh tế, hợp lý, qua đó người đọc dễ dàng đồng cảm với cậu bé. Bên cạnh đó, cốt truyện đơn giản, tình huống đời thường nhưng chứa đựng ý nghĩa sâu sắc. Tình cảm gia đình hiện lên ấm áp, giản dị mà bền chặt, khiến người đọc không khỏi xúc động và suy ngẫm
Truyện ngắn “Chú Căng-gu-ru hạnh phúc” không chỉ là một câu chuyện thú vị về cái tên đặc biệt, mà còn là lời nhắc nhở đầy yêu thương về tình cảm gia đình, nơi ta được sinh ra, được chở che, và lớn lên trong vòng tay ấm áp của những người thân yêu. Tác phẩm không chỉ dành cho thiếu nhi mà còn dành cho bất cứ ai từng có một tuổi thơ êm đềm bên người thân. Đọc truyện, mỗi chúng ta như được nhắc nhở hãy biết trân trọng tên gọi của mình, trân trọng những yêu thương âm thầm từ gia đình, nơi luôn dành cho ta một “chiếc túi yêu thương” để được ủ ấm, nâng niu và hạnh phúc.
[tailieu-nlxh]