Đề bài: Viết bài văn phân tích tác phẩm truyện “Bố tôi” của Cao Thị Tỵ
BỐ TÔI
Ngoại kể rằng Mẹ tôi mất sớm vì một căn bệnh hiểm nghèo khi hai anh em tôi vẫn còn rất nhỏ, lúc đó em tôi mới một tuổi, còn tôi mới lên ba, cú sốc quá lớn khiến Bố tôi sầu não ủ ê đến hàng mấy năm trời vẫn chưa nguôi ngoai.
Hàng ngày ngoại trông nom chăm bẵm anh em chúng tôi để bố đi làm, nhưng cứ về đến nhà là bố lại ôm chúng tôi vào lòng vỗ về, chăm sóc cho chúng tôi từng miếng ăn giấc ngủ. Bố không biết ru hay và ngân nga trầm bổng như ngoại, nhưng giọng của bố trầm ấm, bố ru chúng tôi bằng những bài thơ. Và bài ru mà tôi thường xuyên nghe nhất đó là bài “Bầm Ơi”. Cứ mỗi lần bế chúng tôi lên võng hay lên giường là bố mở đầu bằng bài Bầm ơi, cứ vậy bố đọc đi đọc lại bài bầm ơi một lát là anh em tôi ngủ say, nhiều khi tôi thấy bố nghẹn ngào xúc động, nhất là những khi bố nhắc đến Tên Mẹ. Những giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt bố. Thấy bố một mình cảnh gà trống nuôi con, vừa làm cha vừa làm mẹ quả là vất vả. Anh em họ hàng ngỏ ý khuyên bố tôi nên tục huyền (1), tìm người về làm mẹ kế mẫu để sớm hôm chăm nom, săn sóc cho bố con tôi, nhưng bố nhất định không đồng ý.
Bố bảo:
– Cảnh dì ghẻ con chồng xưa nay tôi đã biết cả rồi, con người khác máu tanh lòng. Nhất là khi lại sinh thêm em bé nữa, chuyện con riêng con tây khó tranh khỏi sứt mẻ tình cảm, thế nên mọi người đừng khuyên tôi nữa.
Và bố cứ vậy, lo lắng chăm sóc, thường hay mua quà bánh cho chúng tôi mỗi khi bố đi đâu xa về, hàng ngày bố luôn đến đón tôi trước giờ, chưa bao giờ bố để tôi phải đứng trước cửa trường chờ đợi! Khi tôi lên cấp hai bố mua cho tôi một cái xe đạp cũ, tôi vui vẻ cùng chúng bạn đi học, đi chơi… tôi đâu biết hàng ngày bố vất vả làm đủ các nghề nặng nhọc như phụ hồ, đào ao, đào giếng… cho đến một hôm bố ngã bệnh. Bố sốt ly bì mấy hôm không ăn uống được. Tôi vào bệnh viện thăm bố, thấy bố gầy sút xanh xao, tôi lo lắng và thương bố vô cùng, tôi nói với bố:
- Bố ạ. Con xin phép nghỉ học để chăm cho bố nhanh khỏe lại nhé!
Bố ân cần cầm tay tôi:
- Bố không sao đâu, con cứ lo học cho giỏi và bảo ban em cũng vậy là bố nhanh khỏe thôi.
Tôi ra về mà lòng bất an, chắc bố vất vả vì lo lắng cho chúng tôi nhiều quá nên mới đổ bệnh! Giá như Mẹ tôi còn sống thì…, tôi phải làm sao để giúp đỡ cho bố bớt vất vả đây? Từ hôm đó tôi không vô tư học hành vui chơi như trước nữa, tôi nghĩ sẽ cố gắng tranh thủ sau thời gian học tập tìm kiếm thêm công việc làm để giúp đỡ gia đình, giúp đỡ cho bố bớt vất vả, ý định của tôi chưa kịp thực hiện thì không ngờ mấy hôm sau bố tôi qua đời! Tôi ân hận vô cùng. Bố ơi! Gía như con biết thương và giúp đỡ bố nhiều hơn.
(Truyện ngắn dự thi của tác giả Cao Thị Tỵ )
Dàn ý Phân tích tác phẩm truyện Bố tôi của Cao Thị Tỵ
1. Mở bài
-
Giới thiệu khái quát về tác phẩm: “Bố tôi” là một truyện ngắn cảm động của nhà văn Cao Thị Tỵ.
-
Nhấn mạnh giá trị nổi bật của tác phẩm: Đây là một câu chuyện đẫm nước mắt về tình cha con, nói lên sự hy sinh lặng thầm và tình thương vô điều kiện mà người cha dành cho các con, để lại nhiều dư âm sâu lắng trong lòng người đọc.
2. Thân bài
a. Khái quát nội dung chính
-
Tác phẩm kể về tuổi thơ bất hạnh của “tôi” cùng em trai khi sớm mồ côi mẹ.
-
Người bố sau cú sốc mất vợ đã trở nên u sầu, lặng lẽ, nhưng vẫn một lòng tận tụy chăm lo cho các con.
-
Qua từng chi tiết, câu chuyện khắc họa nỗi đau mất mát, đồng thời tôn vinh tình phụ tử thiêng liêng, lòng hiếu thảo và sự trưởng thành của người con.
b. Chủ đề tác phẩm
-
“Bố tôi” là một truyện ngắn xúc động về tình yêu thương gia đình, ca ngợi sự hy sinh lặng lẽ của người cha, đồng thời bày tỏ nỗi đau mất mát không thể xóa nhòa theo thời gian.
c. Phân tích đặc điểm nghệ thuật tiêu biểu
Tình huống truyện éo le
-
Hoàn cảnh trớ trêu: hai anh em nhân vật “tôi” mất mẹ từ rất nhỏ, để lại người bố cô đơn ôm trọn nỗi đau.
-
Đây là tình huống mở ra mạch cảm xúc thương xót, đồng thời bộc lộ tình phụ tử thầm lặng mà sâu sắc.
Cốt truyện giản dị mà sâu lắng
-
Cốt truyện không cầu kỳ, chỉ xoay quanh những mảnh ký ức tuổi thơ, những sinh hoạt bình dị, song thấm đẫm tình người.
-
Nhờ vậy, quá trình phát triển tâm lý nhân vật “tôi” được khắc họa rõ nét: từ ngây thơ hồn nhiên đến dần dần thấu hiểu, sẻ chia và biết lo lắng cho bố.
Nghệ thuật xây dựng nhân vật
-
Nhân vật người bố:
-
Hiện lên là người chồng thủy chung, hết lòng thương nhớ người vợ đã khuất.
-
Là người cha giàu tình yêu thương, sẵn sàng hy sinh, chịu bao vất vả để lo cho các con khôn lớn.
-
Hình ảnh người cha gầy guộc, u sầu, ít nói nhưng ấm áp, để lại ấn tượng sâu đậm.
-
-
Nhân vật “tôi”:
-
Là cậu bé hồn nhiên, ngây thơ, đúng lứa tuổi, nhưng luôn quan tâm lo lắng cho bố.
-
Dần trưởng thành về nhận thức và cảm xúc, hiểu hơn về nỗi đau của bố, trân trọng tình cha, từ đó biết sống tình nghĩa, biết nghĩ cho người khác.
-
Ngôi kể và ngôn ngữ kể chuyện
-
Ngôi kể thứ nhất giúp truyền tải trực tiếp cảm xúc, suy nghĩ, hồi ức của nhân vật “tôi”, khiến câu chuyện chân thực, gần gũi, dễ đi vào lòng người.
-
Ngôn ngữ giản dị, mộc mạc, phù hợp với tâm hồn trẻ thơ, đồng thời lại rất tinh tế trong việc diễn tả những rung động sâu kín.
3. Kết bài
-
Khẳng định lại giá trị của tác phẩm: Truyện ngắn “Bố tôi” của Cao Thị Tỵ là một tác phẩm giàu tính nhân văn, ca ngợi tình cha con thiêng liêng, lòng hiếu thảo, để lại bài học thấm thía về tình thương và sự trân trọng mái ấm gia đình.
-
Đọc xong câu chuyện, mỗi chúng ta càng thêm yêu kính, biết ơn cha mẹ – những người luôn âm thầm hy sinh vì con cái.

Bài văn Phân tích tác phẩm truyện Bố tôi của Cao Thị Tỵ
Truyện ngắn “Bố tôi” của tác giả Cao Thị Tỵ là một truyện ngắn tuy dung dị nhưng lại vô cùng sâu lắng, khắc họa chân thực và cảm động tình cảm gia đình, đặc biệt là tình cha con thiêng liêng. Qua hình ảnh người cha giàu đức hy sinh cùng những dòng hồi ức thấm đẫm yêu thương, tác phẩm không chỉ tôn vinh giá trị gia đình mà còn gửi gắm những bài học nhân văn sâu sắc về lòng hiếu thảo, sự sẻ chia và trân trọng những người thân yêu bên cạnh ta.
Truyện ngắn Bố tôi kể về tuổi thơ của nhân vật “tôi” và đứa em nhỏ bất hạnh khi sớm mồ côi mẹ. Chỉ mới ba tuổi, “tôi” đã phải chứng kiến cảnh ngôi nhà vắng bóng người phụ nữ từng nâng niu dỗ dành mình. Đứa em thơ mới tròn một tuổi, còn chưa kịp gọi tiếng “mẹ” đã mồ côi. Đó không chỉ là cú sốc lớn đối với những đứa trẻ, mà còn là nỗi đau âm ỉ kéo dài mãi về sau trong lòng người bố, người đàn ông cứng cỏi nhưng cũng rất đỗi yếu mềm trước gia đình.
Mẹ mất sớm, gánh nặng gia đình dồn lên đôi vai gầy của bố. Ban ngày ông phải đi làm kiếm tiền, công việc bộn bề buộc ông phải gửi con cho bà ngoại trông nom. Nhưng chiều đến, vừa về tới nhà là bố lại quấn quýt bên các con, vỗ về, chăm chút từng chút một, cố gắng bù đắp phần nào tình thương mà mẹ để lại dang dở. Không biết ru con bằng những điệu hát ngọt ngào như người phụ nữ, bố chỉ có thể đọc đi đọc lại bài thơ “Bầm ơi” để đưa con vào giấc ngủ. Đứa trẻ nào hay biết đâu, những khi đó bố đã xúc động nghẹn ngào, có khi còn quay mặt đi để giấu đi giọt nước mắt. Đó không chỉ là sự bối rối của người cha vụng về mà chính là nỗi đau xen lẫn tình yêu thương vô hạn, được cất giữ tận đáy lòng.
Tác giả Cao Thị Tỵ đã xây dựng thành công hình tượng người bố vừa mạnh mẽ vừa sâu nặng nghĩa tình. Bố từ chối lời khuyên “nên đi thêm bước nữa” bởi sợ con riêng sẽ không được yêu thương trọn vẹn, sợ những đứa trẻ đã thiếu mẹ nay lại phải chịu cảnh ghẻ lạnh, tủi thân. Người đàn ông ấy đã gác lại hạnh phúc riêng, chấp nhận sống cảnh gà trống nuôi con để các con được lớn lên trong vòng tay yêu thương trọn vẹn nhất có thể. Đó chính là sự hy sinh cao cả, thầm lặng mà bất cứ ai làm cha cũng đều hiểu thấu.
Không chỉ vậy, người bố còn là trụ cột vững chắc cả về tinh thần lẫn vật chất. Người cha làm nhiều công việc khác nhau để kiếm thêm tiền lo cho các con. Dù bận rộn, vất vả đến đâu, ông vẫn luôn sắp xếp để đón con đúng giờ, không để chúng phải ngóng trông ngoài cổng trường trong sự lạc lõng. Đó chính là thứ tình thương âm thầm, không lời nhưng đủ để làm ấm cả tuổi thơ của những đứa trẻ mồ côi mẹ.
Bên cạnh hình ảnh người cha, nhân vật “tôi”, người con cũng được khắc họa rất tự nhiên, chân thực. Ban đầu là một cậu bé vô tư, hồn nhiên như bao đứa trẻ khác, chỉ biết đón nhận sự chăm sóc mà chưa hề ý thức được nỗi vất vả, hy sinh của bố. Mãi đến khi bố lâm bệnh nặng, “tôi” mới giật mình tự trách về sự thờ ơ vô tâm của bản thân, mới thấy ân hận vì chưa biết đỡ đần, yêu thương và báo đáp cha nhiều hơn. Nhưng khi hiểu ra thì tất cả đã muộn màng, bố đã không còn. Nhà văn Cao Thị Tỵ đã khéo léo để lại kết truyện trong dòng nghĩ ngợi của nhân vật: “Bố ơi! Giá như con biết thương và giúp đỡ bố nhiều hơn.” Câu nói bật lên từ đáy lòng khiến người đọc không khỏi xót xa, tiếc nuối. Đó đồng thời cũng là tiếng chuông nhắc nhở mỗi người con hãy trân trọng cha mẹ khi còn có thể, đừng để đến khi hối tiếc thì đã quá muộn.
Truyện ngắn còn thành công nhờ những yếu tố nghệ thuật tinh tế. Tác phẩm được kể ở ngôi thứ nhất qua lời nhân vật “tôi”, tạo cảm giác chân thực, gần gũi, dễ lay động lòng người. Cốt truyện không cầu kỳ, không kịch tính, chỉ là chuỗi hồi tưởng về những ngày tháng bên người bố, song đủ để khắc họa trọn vẹn nỗi đau, tình thương và sự trưởng thành trong cảm xúc của một đứa trẻ. Ngôn ngữ kể chuyện giản dị mà giàu sức gợi, thấm đẫm tình người. Nhà văn cũng đặc biệt thành công trong việc xây dựng những chi tiết giàu ý nghĩa: hình ảnh người bố đọc thơ thay lời ru, ánh mắt bố buồn xa xăm hay sự tất bật không để con phải chờ ngoài cổng trường… Tất cả đều góp phần khắc sâu tình cha, để lại ấn tượng không phai trong lòng người đọc.
Qua câu chuyện Bố tôi của nhà văn Cao Thị Tỵ, tác phẩm đã lay động trái tim người đọc về tình phụ tử thiêng liêng và cao quý. Qua đó, mỗi chúng ta càng thêm thấu hiểu công lao, tình thương của cha mẹ, để từ đó biết yêu thương, san sẻ, hiếu kính hơn khi còn có thể. Đọc truyện, ai cũng sẽ tự hỏi: “Liệu mình đã làm gì để cha mẹ vui lòng, hay rồi cũng sẽ nói lời hối tiếc muộn màng như nhân vật ‘tôi’?”. Đó chính là giá trị nhân văn sâu sắc mà tác phẩm để lại.
