Phân tích bài thơ Chiều rơi bóng mẹ của Phú Sĩ

Bình chọn

Đề bài: Anh/ chị hãy viết một bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích bài thơ Chiều rơi bóng mẹ của Phú Sĩ.

CHIỀU RƠI BÓNG MẸ

(Phú Sĩ)

Thương bóng mẹ ngày tàn năm tháng

Thân mỏi mòn mưa nắng vì con

Một đời gian khổ héo hon

Tình quê đất mẹ theo con đường đời

Hương dịu ngọt đôi dòng sữa mẹ

Dưỡng nuôi con khôn lớn một đời

Mẹ như sao sáng giữa trời

Soi con lối vắng sáng ngời đêm đen

Thương bao nỗi đắng cay còn nghẹn

Gió đông về rét mẹ ấm con

Nghĩa ân biết mấy cho tròn

Sắt son tình mẹ ngày con đáp đền

Ngược nẻo đời lênh đênh còn bước

Ngày trở về bến nước cuồn trôi

Mẹ giờ đã khuất xa xôi

Chạnh lòng tiếc nuối qua rồi con đâu

Trăm năm ấy bể dâu mang nặng

Ngấn lệ sầu thầm lặng tiễn đưa

Tiếng ru ngọt dịu ngày xưa

Giờ trôi theo gió theo mưa nghẹo ngào

Mong chi mãi bay cao ngày ấy

Phút giây này xao lãng nỗi đau

Hương tàn trong khói bay cao

Còn đâu bóng mẹ ngọt ngào đời con…

(Phú Sĩ, nguồn: https://thihuu.com/)

 

Phân tích bài thơ Chiều rơi bóng mẹ của Phú SĩBài làm Phân tích bài thơ Chiều rơi bóng mẹ của Phú Sĩ

I. Mở bài:

– Giới thiệu khái quát về chủ đề tình mẫu tử trong thơ ca Việt Nam – một đề tài muôn thuở, giàu cảm xúc.

– Dẫn vào bài thơ “Chiều rơi bóng mẹ” của Phú Sĩ – một thi phẩm nhẹ nhàng, sâu lắng, khắc họa hình ảnh người mẹ tảo tần, giàu tình yêu thương, gợi nhiều xúc động trong lòng người đọc.

Tình mẫu tử luôn là một trong những tình cảm thiêng liêng và sâu sắc nhất của con người, là nguồn cảm hứng bất tận trong kho tàng văn học Việt Nam, nơi hình ảnh người mẹ thường được khắc họa như biểu tượng của sự hy sinh, yêu thương và bao dung vô điều kiện. Bài thơ Chiều rơi bóng mẹ của Phú Sĩ chính là tiếng lòng tha thiết, nỗi niềm thổn thức sâu kín của người con trước hình bóng đã khuất của mẹ. Qua những hình ảnh gần gũi, chân thực và giàu cảm xúc, nhà thơ đã vẽ nên một người mẹ Việt Nam mộc mạc nhưng cao cả, để tình cảm thiêng liêng ấy sống mãi trong tâm trí người đọc.

II. Thân bài:

1. Khổ 1: Mẹ – biểu tượng của tảo tần và hy sinh

– Hình ảnh người mẹ hiện lên qua các từ ngữ: “thương bóng mẹ”, “thân mỏi mòn”, “mưa nắng vì con”.

– Cuộc đời mẹ là “gian khổ héo hon” – biểu tượng cho sự vất vả, nhọc nhằn vì con cái.

– Mẹ không chỉ là người nuôi nấng mà còn là hiện thân của quê hương, gắn bó máu thịt với “tình quê đất mẹ theo con đường đời”.

2. Khổ 2: Mẹ – nguồn sống dịu ngọt, ánh sáng soi đường

– Hình ảnh dòng sữa mẹ – biểu tượng của dưỡng nuôi, ân tình sâu nặng.

– Mẹ được ví như “sao sáng giữa trời” – ánh sáng dẫn lối, soi rọi, bảo bọc con trên hành trình đời.

– Cho thấy vai trò thiêng liêng của mẹ không chỉ về thể xác mà còn về tâm hồn, định hướng đạo đức.

3. Khổ 3: Tình mẹ ấm áp – dẫu gian khổ vẫn dành phần tốt cho con

– Mẹ chịu “đắng cay”, “rét”, nhưng luôn “ấm con” : biểu hiện tình thương bao dung, hy sinh thầm lặng.

– Niềm trăn trở của người con về “nghĩa ân biết mấy cho tròn” thể hiện tâm trạng hối tiếc, day dứt vì chưa thể báo đáp.

4. Khổ 4–6: Mất mẹ – nỗi đau và tiếc nuối khôn nguôi

– Hình ảnh mẹ đã khuất (“bóng mẹ”, “ngấn lệ tiễn đưa”) gợi nỗi mất mát đau lòng.

– Tiếng ru, hương mẹ, kỷ niệm xưa trở thành ký ức nhói lòng, trôi theo “gió”, “mưa”, “hương tàn trong khói”.

– Cảm xúc tiếc nuối và ân hận của người con trước sự vĩnh viễn của thời gian và sự chia lìa.

5. Nghệ thuật

– Giọng thơ nhẹ nhàng, sâu lắng, đầy cảm xúc chân thành.

– Hình ảnh giản dị nhưng giàu sức gợi, sử dụng nhiều ẩn dụ: sao sáng, dòng sữa, bóng mẹ, khói hương, gió mưa…

– Sử dụng phép đối, điệp ngữ, các vần thơ êm dịu tạo nên âm hưởng ngậm ngùi, tha thiết.

III. Kết bài:

– Khẳng định giá trị nội dung và nghệ thuật của bài thơ: “Chiều rơi bóng mẹ” là bản tình ca sâu lắng về tình mẫu tử, vừa thân quen vừa đau đáu.

– Gợi nhắc mỗi người con cần trân trọng, yêu thương mẹ khi còn có thể, bởi tình mẹ là thứ không gì thay thế được trong cuộc đời.

Bài thơ Chiều rơi bóng mẹ của Phú Sĩ khép lại nhưng dư âm của nó vẫn vẹn nguyên trong lòng người đọc, nhắc nhở về tình mẫu tử thiêng liêng và cao cả. Qua những hình ảnh mộc mạc, giàu cảm xúc và giọng thơ trầm lắng, nhà thơ đã khắc họa một người mẹ Việt Nam vừa bình dị vừa vĩ đại, đồng thời gợi lên trong mỗi người con nỗi nhớ thương, sự biết ơn và trân trọng mẹ khi còn có thể. Tình mẫu tử, với sức mạnh âm thầm nhưng bền bỉ, trở thành nguồn cảm xúc bất tận, làm giàu cho tâm hồn và cuộc sống tinh thần của con người. Chính sự sâu lắng, chân thành ấy đã biến Chiều rơi bóng mẹ thành một bản tình ca vĩnh cửu về mẹ, để mỗi độc giả đều thấy rung động và đồng cảm sâu sắc.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Chỉ Tay Online