Đề bài: Cảm nhận về nhân vật Bính trong truyện ngắn Buổi sớm của Thạch Lam.
Dàn ý Cảm nhận về nhân vật Bính trong truyện ngắn Buổi sớm của Thạch Lam
1. Mở bài
Trong dòng văn xuôi hiện đại Việt Nam, Thạch Lam là cây bút giàu tinh tế, luôn hướng ngòi bút của mình vào những chuyển động âm thầm trong đời sống và tâm hồn con người. Truyện ngắn Buổi sớm không có những biến cố gay gắt hay kịch tính, nhưng lại để lại dấu ấn sâu đậm bởi hành trình thức tỉnh nội tâm của nhân vật Bính. Qua hình ảnh một chàng trai từng lạc lối trong những đêm dài trụy lạc, Thạch Lam đã khắc họa chân thực một con người biết dừng lại, chiêm nghiệm và nhìn thẳng vào những sai lầm của đời mình. Nhân vật Bính vì thế không chỉ là hình ảnh của sự sa ngã mà còn là biểu tượng cho khả năng thức tỉnh, cho khát vọng trở về với những giá trị sống chân thật và nhân bản.
– Giới thiệu khái quát về nhân vật Bính trong tác phẩm “Buổi sớm” của nhà văn Thạch Lam.
– Khái quát về nhân vật: có những chiêm nghiệm sâu sắc về cuộc sống, biết thức tỉnh sau những lầm lạc của cuộc đời.
2. Thân bài
– Tóm tắt nội dung truyện: cốt truyện đơn giản, tập trung miêu tả những cảm nhận của nhân vật Bính sau một đêm dài truỵ lạc. Bính tỉnh dậy lắng tai nghe những thanh âm của cuộc sống và nhận ra những giá trị của cuộc đời mà trước đây mình đã bỏ qua.
– Bính nhớ lại quá khứ của mình khi còn là một chàng thanh niên hiếu học, chàng dậy sớm như mọi ngày, khỏe mạnh và tỉnh táo như mọi người. Những năm tháng thanh xuân tươi đẹp, sống có ý nghĩa biết bao.

– Bính xót xa nhìn lại hiện tại của mình, không biết thành ra thế này từ bao giờ: hình như từ ngày bố mất. Bính đâm vào cảnh truỵ lạc, ăn chơi thâu đêm, suốt sáng, không biết giời đất gì. Mẹ bao lần khuyên răn không được, nhà cửa, ruộng vườn đã bán hết, chỉ còn thân tàn ma dại.
– Sự đối lập giữa quá khứ huy hoàng, hiện tại cô đơn, trắng tay, nhà cửa hoang tàn, đổ phế, người mẹ già nằm ốm bên góc giường => Bính thấy ân hận về những sai lầm mà mình đã gây ra.
– Sau cơn say, sau khi tỉnh thuốc phiện và rượu, Bính cảm nhận trọn vẹn những thứ có ý nghĩa của cuộc đời xung quanh mình, thấy lạ lẫm với những âm thanh trong trẻo, tinh khôi của buổi sớm mà trước đây mình không cảm nhận được.
– Nghệ thuật xây dựng nhân vật:
+ Nhà văn tập trung khai thác diễn biến tâm lý, sự thức tỉnh trong tâm hồn của một chàng thanh niên nghiện thuốc phiện để thấy được giá trị, ý nghĩa của cuộc sống.
+ Những dòng độc thoại nội tâm, những biến chuyển tinh tế trong tâm lý nhân vật, nhan đề độc đáo của tác phẩm là những yếu tố nghệ thuật góp phần vào thành công trong nghệ thuật xây dựng nhân vật.Giỏ quà tặng
3. Kết bài
– Cảm nghĩ, nhận xét về nhân vật,
– Đánh giá tài năng và tấm lòng của nhà văn.
Nhân vật Bính trong truyện ngắn Buổi sớm đã được Thạch Lam xây dựng như một chân dung giàu chiều sâu tâm lý, phản ánh rõ bi kịch và sự thức tỉnh của con người sau những lầm lạc. Qua sự đối lập giữa quá khứ tươi đẹp và hiện tại cô đơn, hoang phế, Bính hiện lên với nỗi ân hận day dứt cùng khát vọng được sống một cuộc đời có ý nghĩa hơn. Bằng nghệ thuật miêu tả tâm lý tinh tế, những dòng độc thoại nội tâm giàu sức gợi và nhan đề mang ý nghĩa biểu tượng, Thạch Lam đã khơi dậy niềm tin vào khả năng hướng thiện của con người. Nhân vật Bính không chỉ để lại nhiều suy ngẫm cho người đọc mà còn góp phần khẳng định tài năng, tấm lòng nhân hậu và cái nhìn đầy cảm thông của Thạch Lam đối với những số phận lầm lỡ trong cuộc đời.
Cảm nhận về nhân vật Bính trong truyện ngắn Buổi sớm của Thạch Lam
Thạch Lam từ lâu đã được xem là cây bút giàu tinh tế, luôn hướng ngòi bút của mình về những rung động rất nhỏ nhưng đầy ý nghĩa trong đời sống con người. Văn chương của ông không ồn ào, kịch tính mà nhẹ nhàng, sâu lắng, thấm dần vào lòng người qua những trang viết giàu chất nhân văn. Điều đó thể hiện rõ trong cách ông xây dựng cốt truyện giản dị, miêu tả tâm lý nhân vật tinh vi và gửi gắm những suy tư kín đáo về con người, cuộc đời. Nhắc đến Thạch Lam, người đọc thường nhớ tới những tác phẩm quen thuộc như Gió lạnh đầu mùa, Một thứ quà của lúa non: Cốm, nhưng truyện ngắn Buổi sớm vẫn để lại dấu ấn đặc biệt qua hình tượng nhân vật Bính.
Bính sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, vốn là một cậu ấm quen sống trong nhịp đời ăn chơi xa hoa, xô bồ. Cuộc sống của anh gắn liền với ánh đèn sáng chói, những cuộc vui thâu đêm, rượu sánh, thuốc phiện và những mối quan hệ phù phiếm. Ngày qua ngày, Bính dường như bị cuốn vào vòng xoáy hưởng lạc ấy mà không nhận ra mình đang dần đánh mất phương hướng. Cuộc sống của anh trở thành một vòng lặp nhàm chán, trượt dài trong sự sa đọa, khiến chính anh cũng không còn đủ tỉnh táo để tìm lối thoát cho bản thân. Có thể nói, Bính không chỉ là người sống buông thả mà còn là một tâm hồn mệt mỏi, bế tắc, bị nhấn chìm trong chính lựa chọn của mình.
Thế nhưng, bước ngoặt của câu chuyện lại đến từ một chi tiết rất nhỏ: một đêm Bính trằn trọc không ngủ được. Chính sự mất ngủ ấy đã dẫn anh đến quyết định thức dậy giữa buổi sớm tinh mơ – một khoảnh khắc tưởng chừng bình thường nhưng lại mang ý nghĩa thức tỉnh sâu sắc. Trước mắt Bính, khung cảnh buổi sớm hiện ra với tiếng gà gáy, làn sương mỏng, không khí trong trẻo và ánh sáng nhạt nhòa len qua mái nhà tranh. Tất cả đều quen thuộc nhưng lại trở nên xa lạ với anh, bởi đã từ rất lâu rồi Bính không còn nhìn ngắm cuộc sống của mình một cách chậm rãi và trọn vẹn như thế.
Trong khoảnh khắc ấy, Bính bắt đầu quay về với những suy nghĩ sâu kín nhất của lòng mình. Anh chợt nhận ra sự đổi thay của ngôi nhà, của không khí gia đình, và tự trách bản thân vì lối sống buông thả đã làm tổn thương những người thân yêu. Đặc biệt, hình ảnh người mẹ hiện lên trong dòng suy nghĩ của Bính khiến anh không khỏi ân hận. Mẹ anh vẫn âm thầm dõi theo con, lặng lẽ chịu đựng nỗi đau khi chứng kiến đứa con trai sa vào ăn chơi trụy lạc. Thạch Lam đã rất tinh tế khi không miêu tả nhân vật bằng cái nhìn phán xét, mà đặt Bính trong sự cảm thông, để người đọc thấy rằng sau những đêm vui vô độ ấy là một tâm hồn từng chịu nhiều tổn thương, đặc biệt là nỗi mất mát khi cha qua đời.
Bằng cách đan xen giữa hiện tại và quá khứ, giữa thiên nhiên và con người, Thạch Lam đã tạo nên một bức tranh đời sống vừa chân thực vừa giàu chất trữ tình. Buổi sớm không có những xung đột gay gắt hay cao trào kịch tính, nhưng lại là câu chuyện nhân văn về sự thức tỉnh của con người trước chính cuộc đời mình. Qua nhân vật Bính, tác giả mở ra một con đường trở về với lương thiện, với những giá trị tốt đẹp vốn có. Tác phẩm như một lời nhắn nhủ nhẹ nhàng mà sâu sắc: hãy biết nhìn con người bằng cái nhìn đa chiều, cảm thông và tin tưởng, bởi trong mỗi con người, dù lầm lạc đến đâu, vẫn luôn tồn tại khả năng hướng thiện nếu họ được đánh thức đúng lúc.
