Đề bài: Hãy viết bài văn phân tích đặc điểm nhân vật Tôi trong văn bản Người ăn xin tác giả Tuốc -ghê- nhép.
NGƯỜI ĂN XIN
Lúc ấy, tôi đang đi trên phố. Một người ăn xin già lọm khọm đứng ngay trước mặt tôi.
Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại… Chao ôi! Cảnh nghèo đói đã gặm nát con người đau khổ kia thành xấu xí biết nhường nào!
Ông già chìa trước mặt tôi bàn tay sưng húp, bẩn thỉu. Ông rên rỉ cầu xin cứu giúp.
Tôi lục tìm hết túi nọ túi kia, không có tiền, không có đồng hồ, không có cả một chiếc khăn tay. Trên người tôi chẳng có tài sản gì.
Người ăn xin vẫn đợi tôi. Tay vẫn chìa ra, run lẩy bẩy.
Tôi chẳng biết làm cách nào. Tôi nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia:
– Ông đừng giận cháu, cháu không có gì để cho ông cả.
Người ăn xin nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt ướt đẫm. Đôi môi tái nhợt nở nụ cười và tay ông cũng xiết lấy tay tôi:
– Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi. – Ông lão nói bằng giọng khản đặc.
Khi ấy, tôi chợt hiểu rằng: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được chút gì của ông lão.
(Theo Tuốc-ghê-nhép)

Bài làm Phân tích đặc điểm nhân vật Tôi trong văn bản Người ăn xin
1. Mở bài:
Như những cánh chim bay lượn trên bầu trời bao la, văn học cũng luôn mang trong mình những giá trị vô cùng quý báu, mở ra trước mắt chúng ta những chân trời mới. Mỗi tác phẩm, như một con thuyền nhỏ giữa đại dương, không chỉ giúp ta nhìn nhận thế giới xung quanh mà còn đưa ta vào những chuyến hành trình cảm xúc đầy sâu sắc. Chính từ những tác phẩm ấy, những hình ảnh, tình huống và nhân vật như những bức tranh sống động, vẽ nên những nét đẹp và bài học của cuộc sống. Một trong số đó là tác phẩm Người ăn xin của tác giả Tuốc-ghê-nhép, với những tầng lớp ý nghĩa và thông điệp mà qua đó, ta nhận thấy rõ ràng sự giao thoa giữa cuộc sống và nghệ thuật.
2. Thân bài:
* Luận điểm 1: Nhân vật “tôi” trong câu chuyện là một cậu bé có tấm lòng đẹp, biết yêu thương, sẻ chia với những cảnh đời, con người bất hạnh trong cuộc sống.
– Trong một lần tình cờ, nhân vật “tôi” đã gặp một người ăn xin đã già “đôi mắt ông đỏ đọc, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi”. Nhìn ông vô cùng đáng thương. Khi gặp cậu, ông cụ đã chìa tay xin, mong cậu tỏ lòng thương cảm và ban phát cho ông một chút gì đó để làm vơi đi nỗi bất hạnh.
– Những thật trớ trêu thay, cậu biết cho cụ cái gì đây, khi mà cậu không hề có tiền bạc hay bất cứ thứ gì có thể để biếu cụ.
– Ánh mắt của ông cụ vẫn dõi theo và chờ đợi khiến cậu nhói lòng.
– Đứng trước tình thế oái oăm đó, cậu chẳng biết làm thế nào, chỉ biết nắm chặt lấy bàn tay run rẩy kia. Và cuối cùng, cậu lấy hết can đảm nói với ông cụ:
“Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả” Những cử chỉ, lời nói ấm áp yêu thương của cậu còn đáng giá hơn tiền bạc, vật chất đối với ông cụ. Chính hành động và lời nói ấm lòng của nhân vật “tôi” với cụ đã khiến trái tìm người ăn xin trở nên ấm áp vô cùng. Bởi vậy, dù không nhận được ở 1 bé một món quà bằng vật chất (đối với người ăn cậu xin điều đó vô cùng quan 1 trọng) nhưng cụ vẫn nở nụ cười bởi cụ trân trọng tấm lòng nhân hậu của cậu…
* Luận điểm 2: Nhân vật “tôi” mặc dù còn nhỏ nhưng đã biết cách đối xử vô cùng văn hóa, đúng mực, rất đáng trân trọng.
– Khi gặp tình thể khó xử, nhân vật “tôi” đã có cách giải quyết vô cùng văn hóa, vừa trao đi yêu thương vừa giúp cho người đối diện cảm thấy được tôn trọng, ấm lòng, không có cảm giác bị xa lánh, coi thường. Tay cậu run run nắm chặt lấy bàn tay run rấy của người ăn xin khiến chúng ta vô cùng xúc động. Cái nắm tay tình cảm mang theo bao ân tình, sự cảm thông, sẻ chia của cậu bé dành cho ông cụ đó là cách mà cậu đang trao yêu thương, rất đáng trân trọng. Đây là cách cư xử rất khéo léo, ấm áp nghĩa tình.
– Những cử chỉ, hành động, lời nói rất thiện chí, chứa đựng tình cảm chân thành, đong đầy yêu thương của cậu bé đã khiến cho người ăn xin thấy được tôn trọng, được sẻ chia. Và ông cụ đã “nhìn tôi chăm chăm. Đôi môi nở nụ cười: Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi”. Nụ cười của cụ cũng làm cho cậu cảm thấy ấm áp và chính cậu “cả tôi nữa tôi cũng vừa nhận được một cái gì đó”. Phải chăng cả cái mà cả ông cụ và cậu bé đó nhận được đó chính là sự tôn trọng, là sự thấu hiểu, sẻ chia ẩm áp tình người? Và chính điều đó còn có giá trị hơn những món quà vật chất…
* Đánh giá:
– Đánh giá về nhân vật: Nhân vật “tôi” trong câu chuyện không có một đồng tiền nào cho người ăn xin nhưng có một thứ đáng giá hơn của cải, vật chất mà cậu đã trao cho ông cụ đó chính là tình thương, là sự thấu hiểu, sẻ chia đầy tình nhân ái. Tình yêu thương của cậu bé dành cho người ăn xin thật đáng trân trọng. Nhân vật đã để lại cho chúng ta bài học cuộc sống vô cùng ý nghĩa về lẽ sống, về cách đối nhân xử thế đẹp.
– Đánh giá được nghệ thuật xây dựng nhân vật chủ yếu thể hiện qua ngoại hình, hành động, lời nói, ngôn ngữ của nhân vật cụ thể như:
+ Câu chuyện kể ở thứ nhất, nhân vật “tôi” là người trực tiếp tham gia các sự việc của câu chuyện nên kê lại một cách chân thực, tạo độ tin cậy cao cho người đọc.
+ Tác giả làm nổi bật tính cách, phẩm chất nhân vật “tôi” qua ngôn ngữ, hành động.
+ Cách đặt nhan đề thú vị, gợi sự tò mò cho người đọc khám phá câu chuyện…
3. Kết bài:
Bằng giọng văn chân thật, giản dị mà giàu sức gợi, nhà văn Tuốc-ghê-nhép đã khắc họa nhân vật “tôi” như biểu tượng cho tấm lòng nhân hậu và sự sẻ chia. Cử chỉ nắm lấy bàn tay người ăn xin tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng sức mạnh lớn lao, giúp con người xích lại gần nhau trong tình thương. Qua đó, tác giả gửi đến chúng ta thông điệp nhân văn sâu sắc: sự đồng cảm, sẻ chia chân thành đôi khi còn quý giá hơn cả vật chất, và đó mới chính là món quà làm ấm áp tâm hồn con người.
📚 Tải Ngay Bộ Tài Liệu Ôn Thi Văn Học Đặc Sắc Nhất
⬇️ Nhận Định Văn Học Hay Nhất
⬇️ Cách Đưa Lí Luận Văn Học Vào Bài
⬇️ Tài Liệu Hay Dành Cho HSG
⬇️ Kỹ Năng Viết Mở Bài
⬇️ Nghị Luận Về Một Tác Phẩm Truyện
⬇️ Công Thức & Mở Bài Hay
