Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về bài thơ Bà tôi của Kao Sơn

Bình chọn

Đề bài: Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về bài thơ Bà tôi của Kao Sơn:

BÀ TÔI
Cao Sơn

Bà hành khất đến ngõ tôi
Bà tôi cung cúc ra mời vào trong
Lưng còng đỡ lấy lưng còng
Thầm hai tiếng gậy tung trong nắng chiều

Nhà nghèo chẳng có bao nhiêu
Gạo còn hai ống chia đều thảo thơm
Nhường khách ngồi chiếc chổi rơm
Bà ngồi dưới đất mắt buồn ngó xa…

Lá tre rụng xuống sân nhà
Thoảng hương nụ vối… chiều qua… cùng chiều.

Đoạn văn ghi lại cảm xúc về bài thơ Bà tôi của Kao Sơn – Mẫu 1

Bài thơ Bà tôi của Cao Sơn để lại trong lòng người đọc một dư vị lặng lẽ mà ấm áp. Không có những biến cố lớn lao hay lời lẽ cầu kỳ, tác phẩm chỉ ghi lại một khoảnh khắc rất đời: cuộc gặp gỡ giữa hai bà cụ già – một người là chủ nhà nghèo, một người là kẻ hành khất. Thế nhưng, chính sự giản dị ấy lại làm nên sức lay động sâu xa của bài thơ.

Điều đặc biệt là trong suốt mạch thơ, người đọc không bắt gặp cảm giác thương hại, cũng không thấy bóng dáng của sự ban phát hay bố thí. Người hành khất không hiện lên với vẻ đáng thương, khúm núm, còn người chủ nhà cũng không đứng ở vị thế cao hơn. Trái lại, đó là một cuộc gặp gỡ rất đỗi bình đẳng, thân tình, như thể hai con người cùng cảnh ngộ, cùng tuổi tác, đang lặng lẽ nhận ra nhau giữa dòng đời nhiều gió bụi. “Lưng còng đỡ lấy lưng còng” – hình ảnh ấy không chỉ gợi dáng vẻ già nua mà còn là sự nương tựa, chở che đầy nhân ái giữa những phận người bé nhỏ.

Qua từng câu thơ, ta cảm nhận được một tấm lòng đã được hun đúc qua năm tháng. Sự sẻ chia của bà không nằm ở vật chất vốn đã ít ỏi – “gạo còn hai ống chia đều” – mà nằm ở cách đối đãi chân thành, không phân biệt, không so đo. Chiếc chổi rơm được nhường làm chỗ ngồi, cái cúi mời nhẹ nhàng, ánh nhìn buồn xa xăm… tất cả đều toát lên một thứ tình người lặng lẽ nhưng sâu bền.

Bà tôi không khiến người đọc rơi nước mắt bằng bi kịch, mà làm lòng ta chùng xuống bởi sự tử tế giản dị. Đó là vẻ đẹp của một con người sống trọn với chữ “tâm”, biết thấu hiểu nỗi nhọc nhằn của người khác như chính cuộc đời mình. Bài thơ khép lại, nhưng hình ảnh hai bà cụ trong buổi chiều vắng ấy vẫn còn ở lại rất lâu, nhắc nhở mỗi chúng ta về lòng nhân ái, về sự sẻ chia không cần ồn ào, chỉ cần xuất phát từ một trái tim biết yêu thương con người.

Đoạn văn ghi lại cảm xúc về bài thơ Bà tôi của Kao Sơn – Mẫu 2

Người ta thường nói, những điều giản dị nhất trong đời sống lại chính là nơi cất giữ những giá trị bền sâu nhất. Bài thơ Bà tôi của Cao Sơn là một minh chứng lặng lẽ mà thấm thía cho điều ấy. Không dựng lên những biến cố lớn lao, tác phẩm chỉ phác họa vài nét đời thường trong một gia đình nghèo, nhưng từ đó làm hiện lên một thế giới chan chứa yêu thương.

Qua hình ảnh người bà già nua với tấm lưng còng và cây gậy nhỏ, bài thơ gợi lên cả một cuộc đời lam lũ, tần tảo và nhiều hi sinh. Dẫu cuộc sống thiếu thốn, trong nhà chỉ còn “hai ống gạo”, bà vẫn sẵn sàng san sẻ cho người khác bằng tất cả sự chân thành. Sự sẻ chia ấy không mang dáng dấp của ban ơn, mà là biểu hiện tự nhiên của một tấm lòng hiền hậu, coi việc cho đi là điều bình thường như hơi thở. Hình ảnh bà ngồi dưới đất, ánh mắt lặng lẽ hướng về khoảng xa xăm, hòa vào không gian chiều vắng với lá tre rơi nhẹ và mùi hương nụ vối thoảng qua, khiến bài thơ mang một nỗi buồn rất khẽ. Đó không phải nỗi buồn bi lụy, mà là nỗi trầm lắng của một kiếp người đã đi qua nhiều nhọc nhằn, lặng lẽ chấp nhận và yêu thương cuộc đời theo cách riêng của mình.

Chính những chi tiết nhỏ bé ấy đã làm nên sức lay động của Bà tôi. Bài thơ không chỉ khắc họa vẻ đẹp của một người bà nghèo mà giàu lòng nhân ái, mà còn gửi gắm một thông điệp sâu xa: giá trị của cuộc sống không nằm ở sự đủ đầy, mà ở tình yêu thương vô điều kiện và những khoảnh khắc đời thường tưởng chừng rất đỗi bình dị nhưng lại có sức sưởi ấm lòng người.

Đoạn văn ghi lại cảm xúc về bài thơ Bà tôi của Kao Sơn – Mẫu 3

“Cuộc sống là những gì giản dị nhất, nhưng lại chứa đựng những giá trị sâu sắc nhất.” Qua bài thơ “Bà tôi” của Kao Sơn khắc họa một bức tranh giản dị nhưng đầy xúc động về tình bà cháu và cuộc sống nghèo khó. Qua những hình ảnh mộc mạc, như bà hành khất với lưng còng và gậy chống, bài thơ làm nổi bật sự tần tảo, hi sinh của người bà trong một gia đình nghèo. Mặc dù nhà nghèo, chỉ có hai ống gạo, bà vẫn chia sẻ phần ít ỏi ấy với khách, thể hiện một lòng hiếu khách chân thành và tấm lòng nhân hậu. Cảnh bà ngồi dưới đất, mắt buồn ngó xa, giữa không gian vắng lặng với lá tre rụng và hương nụ vối thoảng qua, gợi lên nỗi buồn thầm kín, như là sự phản chiếu của cuộc đời bà, đơn sơ nhưng đầy đau đáu. Những chi tiết ấy, cùng với sự hiền hòa, khiêm nhường trong cách bà sống, khiến người đọc không khỏi xúc động trước vẻ đẹp của tình yêu thương giản dị nhưng sâu sắc. Từ đó, bài thơ khắc họa một thông điệp về sự hy sinh, tình yêu thương vô điều kiện và giá trị của những khoảnh khắc đời thường trong cuộc sống.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Chỉ Tay Online