Đề bài: Viết đoạn văn Ghi lại cảm xúc sau khi đọc bài thơ Theo con – Đặng Huy Giang.
Ăn theo con,
Ngủ theo con,
Đi đứng theo con,
Thời gian biểu một tuần không thay đổi.
Bốn tuổi dưới theo bảy tuổi,
Ta là kẻ nô lệ tình ranh của tụi đó khó khắc.
[…]
Hát theo con,
Cười theo con,
Ngẩng theo con,
Lớn và bé vận hành trong guồng máy.
Sáu giờ kém mười lăm: Bấm nút đi,
Mười sáu giờ ba mươi: Bấm nút về,
Tư duy bất vọng theo chiều lăn bánh xe.
[…]
Dẫu âm thanh đi chậm hơn, ánh sáng
đến nhanh hơn nhưng
sấm và chớp, cha và con…
Chúng ta nghẹt thở vì bụi đường,
Nghẹt thở vì chờ đợi.
Mặc dầu vậy cũng chẳng hề hấn gì
Bởi quá khứ vẫn thường giải minh
Theo bước chạy con trẻ.
(Trích Theo con, Đặng Huy Giang, Thơ Việt Nam thế kỉ XX – Thơ trữ tình, Tập I, NXB Giáo dục, 2004, tr. 222-223)
Dàn ý đoạn văn Ghi lại cảm xúc sau khi đọc bài thơ Theo con của Đặng Huy Giang
I. Mở đoạn:
– Giới thiệu ngắn gọn về đoạn trích “Theo con” của Đặng Huy Giang.
– Nêu khái quát cảm xúc chung của em sau khi đọc đoạn trích.
Đoạn trích “Theo con” của Đặng Huy Giang là những dòng thơ giản dị mà sâu lắng viết về hành trình đồng hành của người cha bên con qua năm tháng. Không sử dụng ngôn từ cầu kì, bài thơ gây xúc động bằng những hình ảnh đời thường và nhịp điệu lặp lại giàu cảm xúc. Sau khi đọc đoạn thơ, em cảm nhận rõ tình yêu thương âm thầm, sự hi sinh lặng lẽ và nỗi vất vả không lời của người cha dành cho con, từ đó càng thêm trân trọng tình cảm gia đình thiêng liêng.
II. Thân đoạn: Nội dung chính của đoạn trích:
– Miêu tả hành trình người cha âm thầm theo con từ nhỏ đến lớn.
– Thể hiện tình yêu thương, sự hi sinh, tận tụy và đồng hành của người cha.Giỏ quà tặng
– Hình ảnh, chi tiết gây ấn tượng:
+ Các động từ lặp đi lặp lại như “ăn theo con”, “ngủ theo con”, “hát theo con”…
+ Hình ảnh “nghẹt thở vì bụi đường, nghẹt thở vì chờ đợi” gợi cảm giác ngột ngạt, vất vả và sự hi sinh thầm lặng.

– Cảm nhận cá nhân:
+ Cảm thấy xúc động, biết ơn và trân trọng hơn tình cảm gia đình.
+ Nhận ra cha mẹ luôn lặng thầm hy sinh vì con cái mà không cần đền đáp.
III. Kết đoạn
– Khẳng định lại ấn tượng về đoạn thơ.
Khép lại đoạn thơ, trong em vẫn còn vang lên nhịp điệu “theo con” như một lời nhắc nhở dịu dàng về tình phụ tử bền bỉ theo suốt cuộc đời. “Theo con” không chỉ khắc họa hình ảnh người cha tận tụy mà còn khiến người đọc thấm thía hơn những hi sinh thầm lặng phía sau bước chân trưởng thành của mỗi đứa trẻ. Đoạn thơ để lại trong em sự xúc động và lòng biết ơn sâu sắc đối với cha mẹ – những người luôn âm thầm dõi theo con mà chẳng mong được đáp đền.
Đoạn văn Ghi lại cảm xúc sau khi đọc bài thơ Theo con của Đặng Huy Giang – Mẫu 1
Sau khi đọc đoạn trích “Theo con” của Đặng Huy Giang, em cảm thấy trong lòng dâng lên nhiều xúc động sâu lắng về tình cảm gia đình, đặc biệt là tình cha con. Bài thơ khắc họa hành trình người cha âm thầm đồng hành cùng con qua từng chặng đường đời, từ những sinh hoạt nhỏ bé hằng ngày đến những bước đi trưởng thành. Điệp ngữ “ăn theo con”, “ngủ theo con”, “hát theo con” lặp đi lặp lại như nhấn mạnh sự gắn bó bền chặt và nhịp sống của cha dường như xoay quanh con trẻ. Người cha chấp nhận trở thành “kẻ nô lệ tình ranh”, vui với niềm vui của con, lo với những bước đi của con. Hình ảnh “nghẹt thở vì bụi đường, nghẹt thở vì chờ đợi” gợi lên bao vất vả, nhọc nhằn và cả sự hi sinh thầm lặng mà cha trải qua trong guồng quay mưu sinh. Dẫu cuộc sống bộn bề, người cha vẫn lặng lẽ dõi theo từng bước chạy của con, coi đó là niềm an ủi và động lực. Đọc bài thơ, em càng thấm thía rằng phía sau sự lớn khôn của mỗi đứa trẻ là biết bao hi sinh không lời của cha mẹ. Từ đó, em thấy mình cần sống có trách nhiệm hơn, biết yêu thương và trân trọng những người luôn âm thầm “theo” mình suốt cuộc đời.
Đoạn văn Ghi lại cảm xúc sau khi đọc bài thơ Theo con của Đặng Huy Giang – Mẫu 2
Đọc đoạn trích “Theo con” của Đặng Huy Giang, em không khỏi nghẹn ngào khi nhận ra phía sau những bước chân vô tư của con trẻ là bóng dáng người cha lặng lẽ dõi theo từng ngày. Những câu thơ “ăn theo con”, “ngủ theo con”, “đi đứng theo con” lặp lại như một nhịp thở đều đặn, gợi cảm giác cuộc đời người cha dường như xoay quanh con. Cha thu nhỏ những ước muốn riêng để hòa vào thế giới bé nhỏ ấy, vui với tiếng cười của con, lo lắng trước mỗi chặng đường con đi qua. Hình ảnh “nghẹt thở vì bụi đường, nghẹt thở vì chờ đợi” khiến em xúc động sâu sắc, bởi đó không chỉ là sự vất vả của mưu sinh mà còn là nỗi thấp thỏm, lo âu âm thầm của một người cha luôn mong con bình an. Dẫu cuộc sống quay cuồng như “guồng máy”, cha vẫn kiên nhẫn bấm nút đi – về, lặp lại từng ngày không than vãn. Điều khiến em cảm động hơn cả là niềm tin của cha khi nhìn con lớn lên: quá khứ như được soi sáng, tương lai như được gửi gắm trong từng bước chạy non nớt. Bài thơ giúp em hiểu rằng tình phụ tử không cần lời hoa mỹ; nó tồn tại trong những điều nhỏ bé nhưng bền bỉ theo năm tháng. Đọc xong, em chỉ muốn chạy về ôm cha thật chặt và nói một lời cảm ơn vì đã luôn âm thầm “theo” em suốt cuộc đời.
Đoạn văn Ghi lại cảm xúc sau khi đọc bài thơ Theo con của Đặng Huy Giang – Mẫu 3
Có những yêu thương không cần phô bày mà vẫn chạm đến tận sâu trái tim – đó là tình cảm cha mẹ dành cho con. Thứ tình cảm ấy không nằm ở lời nói ngọt ngào, mà lặng lẽ ẩn mình trong từng việc nhỏ mỗi ngày, trong những bước chân âm thầm đi phía sau con suốt hành trình lớn khôn. Khi đọc đoạn trích “Theo con” của Đặng Huy Giang, em càng cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp dung dị mà thiêng liêng của tình cha. Những câu thơ như lời giãi bày chân thật: “ăn theo con”, “ngủ theo con”, “hát theo con”, “ngẩng theo con”… Sự lặp lại ấy không hề nhàm chán, trái lại giống như nhịp tim bền bỉ của người cha luôn hướng về con, chan chứa yêu thương và sự nhẫn nại. Cuộc sống của cha dường như xoay quanh “thời gian biểu” cố định: sáng đưa con đi, chiều đón con về. Những hành động tưởng chừng quen thuộc ấy lại chứa đựng biết bao hi sinh thầm lặng. Hình ảnh “nghẹt thở vì bụi đường, nghẹt thở vì chờ đợi” khiến em nghẹn ngào, bởi phía sau đó là những lo toan, nhọc nhằn và cả nỗi thấp thỏm mong con bình an. Cha có thể mệt mỏi, có thể kiệt sức, nhưng chưa từng ngừng bước. Đoạn thơ khép lại mà dư âm vẫn còn đọng lại trong lòng em. Em hiểu rằng phía sau sự trưởng thành của mỗi đứa con là bóng dáng cha mẹ lặng lẽ dõi theo. “Theo con” vì thế không chỉ là một bài thơ, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc để em biết yêu thương, biết trân trọng hơn những hi sinh âm thầm nhưng vô cùng lớn lao ấy.
