Đề bài: Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về bài thơ Quê mình của Nguyễn Thế Kỷ.
QUÊ MÌNH
Đưa con về thăm quê
Cha gặp lại tuổi mình ngày thơ dại
Mấy dãy ao làng sen còn thơm mãi
Hoa gạo rơi xao xác sân đình.
Bến bờ nào cũng dội sóng sông Dinh
Xa ngái1 nào cũng mơ về núi Gấm
Hạt giống đồng chiêm gieo vào tâm khảm
Vẫn xanh tươi góc bể chân trời.
Quê mình là vậy đó con ơi
Bát cơm con ăn, ân tình con gặp
Mùi chua của bùn, vị nồng của đất
Với cha, hơn cả bạc vàng.
Bến bờ nào ông bà dắt con sang
Dòng đục dòng trong, câu thương câu giận
Thương cụ đồ xưa bút nghiên lận đận
Đỗ trạng rồi còn lội ruộng vinh quy2.
Đất quê mình nâng bước cha đi
Để có con hôm nay trở lại
Như sông suối về nơi biển ấy
Lại góp mưa xanh mát mạch nguồn.
Yên Thành, 6/1992
(Nguyễn Thế Kỷ, Về lại triền sông, NXB Văn học, năm 2017, tr 53)
* Chú thích
(1) Xa ngái: xa xôi.
(2) Vinh quy: trở về làng một cách vẻ vang sau khi thi đỗ.
Đoạn văn ghi lại cảm xúc về bài thơ Quê mình của Nguyễn Thế Kỷ – Mẫu 1
Bài thơ Quê mình của Nguyễn Thế Kỷ đã để lại trong em những rung động nhẹ nhàng mà sâu sắc về tình yêu quê hương. Qua giọng thơ thủ thỉ, chân thành, hình ảnh người cha dắt con trở về nơi chôn nhau cắt rốn hiện lên đầy ấm áp, gợi cảm giác thân thương và gần gũi. Quê hương không được khắc họa bằng những điều lớn lao mà hiện ra qua ao làng, hoa gạo, sân đình, dòng sông quen thuộc – những hình ảnh mộc mạc đã in dấu trong ký ức của bao thế hệ. Mỗi cảnh vật đều mang theo kỉ niệm, ân tình và hơi thở của cuộc sống làng quê yên bình. Đặc biệt, cách nhà thơ khẳng định quê hương quý giá hơn cả bạc vàng khiến em nhận ra rằng giá trị của quê nhà không nằm ở vật chất mà ở tình người, ở nguồn cội nuôi dưỡng tâm hồn con người. Bài thơ giúp em hiểu rằng quê hương là điểm tựa tinh thần thiêng liêng, là nơi mỗi người luôn hướng về dù đi xa đến đâu. Từ đó, em càng thêm yêu, trân trọng và ý thức hơn trong việc gìn giữ những giá trị bình dị mà quý báu của quê hương mình.

Đoạn văn ghi lại cảm xúc về bài thơ Quê mình của Nguyễn Thế Kỷ – Mẫu 2
Bài thơ Quê mình của Nguyễn Thế Kỷ vang lên như một lời thủ thỉ đầy yêu thương về cội nguồn, được kể qua giọng tâm tình ấm áp của người cha dành cho con. Quê hương hiện ra không xa xôi mà rất đỗi gần gũi qua ao làng sen thơm, hoa gạo đỏ sân đình, dòng sông, ngọn núi quen tên – những hình ảnh giản dị nhưng chất chứa ký ức và ân tình sâu nặng. Hương sen thơm không chỉ là mùi hương của thiên nhiên mà còn là dấu ấn bền bỉ của tuổi thơ, theo người cha suốt hành trình đời người. Quê hương trong thơ còn là “hạt giống đồng chiêm” âm thầm gieo vào tâm khảm, nuôi dưỡng truyền thống lao động, bồi đắp nhân cách con người qua năm tháng. Đặc biệt, quê hương được cảm nhận bằng cả vị giác và xúc cảm: từ bát cơm con ăn, ân tình con gặp đến mùi bùn đất nồng nàn thấm mồ hôi lam lũ của người nông dân. Khép lại bài thơ là hình ảnh các thế hệ nối tiếp nhau, ông bà dắt con cháu đi qua những “dòng đục dòng trong”, gửi gắm bài học yêu thương và trách nhiệm gìn giữ cội nguồn. Với giọng thơ mộc mạc, giàu cảm xúc, Quê mình không chỉ là bức tranh làng quê mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị thiêng liêng của quê hương trong mỗi con người.
Đoạn văn ghi lại cảm xúc về bài thơ Quê mình của Nguyễn Thế Kỷ – Mẫu 3
Trong tâm thức mỗi con người, quê hương luôn là nơi khởi nguồn của yêu thương, ký ức và nhân cách. Đó không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn là miền đất nuôi dưỡng tâm hồn qua những hình ảnh bình dị, thân quen. Bài thơ Quê mình của Nguyễn Thế Kỷ là một lời tự sự thấm đẫm cảm xúc về quê hương, vang lên qua giọng kể trầm lắng, ân cần của người cha dành cho con. Không chọn những hình ảnh lớn lao hay hào nhoáng, tác giả đưa người đọc trở về với không gian làng quê Việt Nam bình dị qua ao làng, sen thơm, hoa gạo, sân đình – những hình ảnh quen thuộc đã in sâu trong ký ức của bao thế hệ. Hương sen “thơm mãi” không chỉ là mùi hương của thiên nhiên mà còn là biểu tượng của ký ức bền bỉ, của những tháng năm tuổi thơ không thể phai mờ trong tâm hồn người cha. Càng đi xa, tình yêu quê hương càng trở nên sâu nặng, thể hiện qua những địa danh cụ thể như sông Dinh, núi Gấm – nơi neo giữ tâm hồn con người giữa dòng đời nhiều biến động. Quê hương trong thơ không chỉ là nơi chốn để nhớ mà còn là “hạt giống đồng chiêm” âm thầm gieo vào tâm khảm, nuôi dưỡng nhân cách, hun đúc truyền thống lao động và tinh thần gắn bó với đất đai. Qua lời nhắn nhủ của người cha, quê hương hiện lên như một giá trị thiêng liêng, quý hơn cả bạc vàng, bởi đó là nơi kết tinh ân tình, mồ hôi và công sức của bao kiếp người. Hình ảnh ông bà dắt con cháu đi qua “dòng đục dòng trong” gợi lên sự tiếp nối các thế hệ, truyền trao không chỉ nếp sống mà còn cả đạo lý làm người. Từ hình ảnh cụ đồ xưa lận đận bút nghiên đến người nông dân gắn bó với ruộng đồng, bài thơ khẳng định rằng dù ở vị trí nào, con người cũng không thể rời xa cội nguồn. Quê mình vì thế không chỉ là bức tranh quê hương giàu cảm xúc mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về trách nhiệm trân trọng, gìn giữ và tiếp nối mạch nguồn quê hương trong mỗi con người.
