Viết đoạn văn cảm nhận về hình ảnh những đứa trẻ trong bài thơ Những đứa trẻ Bản Mây

5/5 - (1 bình chọn)

Đề bài: Viết đoạn văn cảm nhận về hình ảnh những đứa trẻ trong bài thơ Những đứa trẻ Bản Mây của Ngô bá Hòa.

Những đứa trẻ bản Mây

Những đứa trẻ lớn trên lưng trâu
Giọng nói trưởng thành như nứa vỡ
Ước mơ được bay cao hơn chim
Và lớn hơn cây cổ thụ

Những đứa trẻ tóc mọc trong mây
Bước chân làm đau đá sỏi
Khúc đồng dao đếm tuổi
Suối ru hồn trong veo

Những đứa trẻ lớn trong màu xanh
Có ánh mắt thấu đại ngàn
Đôi tai lắng trăm ngàn núi
Và nụ cười vỡ ánh hoàng hôn

Cứ lớn lên
Lớn lên
Những đứa trẻ khát khao bầu trời mới.

Ngô Bá Hòa

(In trong tập thơ Cánh đồng cỏ úa, NXB Văn hóa Dân tộc, 2014)

Dàn ý đoạn văn cảm nhận về hình ảnh những đứa trẻ trong bài thơ Những đứa trẻ Bản Mây

1. Mở đoạn

– Giới thiệu bài thơ “Những đứa trẻ bản Mây” của Ngô Bá Hòa.

– Nêu cảm nhận chung về hình ảnh những đứa trẻ trong bài thơ: sức sống mãnh liệt và khát vọng vươn lên.

Trong dòng chảy của thơ ca viết về miền núi, Ngô Bá Hòa đã để lại dấu ấn riêng bằng bài thơ “Những đứa trẻ bản Mây” – một khúc hát trong trẻo mà da diết về tuổi thơ vùng cao. Không khắc họa những đứa trẻ bằng nét yếu mềm, nhỏ bé, nhà thơ nhìn các em bằng ánh mắt trân trọng và yêu thương, để từ đó làm nổi bật hình ảnh những đứa trẻ lớn lên giữa gian khó nhưng mang trong mình sức sống bền bỉ cùng khát vọng vươn xa mãnh liệt, khát khao chạm tới những bầu trời mới của cuộc đời.

2. Thân bài

– Cuộc sống gian khó nhưng kiên cường: “Tóc mọc trong mây”, “bước chân làm đau đá sỏi” thể hiện cuộc sống gắn liền với thiên nhiên và khó khăn.

– Khát vọng vươn lên và ước mơ lớn lao: “Ước mơ bay cao hơn chim”, “lớn hơn cây cổ thụ” thể hiện khát vọng vượt qua hoàn cảnh, vươn tới tương lai tươi sáng.

– Sức sống mãnh liệt: “Nụ cười vỡ ánh hoàng hôn” biểu tượng cho niềm hy vọng, sự tươi mới dù cuộc sống gian khổ.

Viết đoạn văn cảm nhận về hình ảnh những đứa trẻ trong bài thơ Những đứa trẻ Bản Mây

3. Kết bài

Hình ảnh những đứa trẻ bản Mây là biểu tượng cho nghị lực và khát vọng sống, là tấm gương sáng cho chúng ta học hỏi.

Hình ảnh những đứa trẻ bản Mây trong bài thơ không chỉ gợi lên vẻ đẹp mộc mạc, khỏe khoắn của tuổi thơ miền núi mà còn trở thành biểu tượng cho nghị lực sống và ước mơ không ngừng vươn lên. Giữa núi rừng khắc nghiệt, các em vẫn lớn lên với ánh mắt sáng, nụ cười trong veo và khát vọng rộng dài như đại ngàn. Qua đó, Ngô Bá Hòa không chỉ ngợi ca vẻ đẹp của những đứa trẻ vùng cao mà còn gửi gắm niềm tin vào thế hệ tương lai – những con người dẫu sinh ra từ gian khó vẫn mang trong mình khát khao đổi thay và hy vọng về một ngày mai tươi sáng hơn.

Đoạn văn cảm nhận về hình ảnh những đứa trẻ trong bài thơ Những đứa trẻ Bản Mây – Mẫu 1

Hình ảnh những đứa trẻ bản Mây trong bài thơ của Ngô Bá Hòa như một nét chạm rất khẽ mà rất sâu vào cảm xúc của em. Các em hiện lên giữa không gian núi rừng mênh mang, nơi mây trời, đá sỏi và gió núi trở thành một phần máu thịt của tuổi thơ. “Tóc mọc trong mây”, “bước chân làm đau đá sỏi” không chỉ là những hình ảnh gợi tả ngoại hình, dáng đi, mà còn ẩn chứa cả một cuộc sống lam lũ, sớm va chạm với gian khó. Thiếu thốn và vất vả là vậy, nhưng trong các em không hề có sự cam chịu yếu mềm; trái lại, đó là một sức sống bền bỉ, rắn rỏi, lớn lên từng ngày cùng núi rừng khắc nghiệt. Điều khiến em xúc động hơn cả chính là những ước mơ trong trẻo mà mạnh mẽ của các em: ước được “cao hơn chim”, được “lớn hơn cây cổ thụ”. Những khát vọng tưởng chừng ngây thơ ấy lại chứa đựng niềm tin lớn lao vào ngày mai, vào khả năng vượt lên số phận. Giữa cuộc sống nhiều thiếu thốn, nụ cười “vỡ ánh hoàng hôn” của các em vẫn sáng lên, ấm áp và kiêu hãnh. Hình ảnh những đứa trẻ bản Mây vì thế vừa gợi thương, vừa khơi dậy sự khâm phục, khiến em thêm trân trọng nghị lực sống và niềm tin của con người trước mọi thử thách.

Đoạn văn cảm nhận về hình ảnh những đứa trẻ trong bài thơ Những đứa trẻ Bản Mây – Mẫu 2

Thơ viết về miền núi, về đồng bào dân tộc thiểu số luôn mang trong mình một vẻ đẹp rất riêng: giản dị mà sâu lắng, hoang sơ mà giàu chất thơ. Đó là thế giới của núi non hùng vĩ, của thiên nhiên bao la gắn bó máu thịt với con người, của nhịp sống chậm rãi, bình yên nhưng cũng chất chứa nhiều tâm tư, khát vọng. Bằng giọng thơ dung dị, trong trẻo và giàu sức gợi, Ngô Bá Hòa đã dẫn người đọc bước vào không gian tuổi thơ miền sơn cước qua bài thơ “Những đứa trẻ bản Mây”, nơi vẻ đẹp thiên nhiên và tâm hồn con người hòa quyện vào nhau một cách tự nhiên, tinh khiết.

“Những đứa trẻ bản Mây” tái hiện hình ảnh trẻ em vùng cao sống giữa đại ngàn, gắn bó mật thiết với thiên nhiên, tuy cuộc sống còn nhiều vất vả nhưng luôn chan chứa ước mơ và khát vọng vươn xa. Bài thơ được in trong tập “Cánh đồng cỏ úa”, do Hội Văn học Nghệ thuật Lạng Sơn phối hợp với Nhà xuất bản Văn hóa Dân tộc xuất bản năm 2014. Cũng trong năm đó, tập thơ đã được Ủy ban nhân dân tỉnh Lạng Sơn trao tặng Giải B – Giải thưởng Văn học nghệ thuật Hoàng Văn Thụ lần thứ IV (giai đoạn 2009–2014). Với giá trị nội dung và nghệ thuật tiêu biểu, bài thơ còn được lựa chọn làm ngữ liệu trong đề thi thử của một số sách tham khảo dành cho học sinh trung học cơ sở.

Mở đầu bài thơ, Ngô Bá Hòa đã gợi lên một bức tranh rất đỗi quen thuộc của đời sống miền núi qua câu thơ “Những đứa trẻ lớn trên lưng trâu”. Hình ảnh ấy vừa chân thực vừa gợi cảm, cho thấy tuổi thơ của trẻ em vùng cao không gắn với những tiện nghi đủ đầy, mà trưởng thành sớm giữa nương rẫy, đồng cỏ, sương mù và đá sỏi. Thiên nhiên chính là người thầy đầu tiên dạy các em cách lớn lên. Dù tuổi còn nhỏ, các em đã biết chăn trâu, đốn củi, làm nương, phụ giúp gia đình. Trong nhịp sống lao động vất vả của miền núi, trẻ em cũng sớm hòa mình vào công việc, lớn lên một cách tự nhiên, hồn nhiên và mộc mạc.

Câu thơ “Giọng nói trưởng thành như nứa vỡ” là một liên tưởng độc đáo và giàu sức gợi. Hình ảnh “nứa vỡ” với âm thanh khô, đanh, giòn được dùng để diễn tả sự thay đổi giọng nói của những đứa trẻ khi bước vào tuổi dậy thì. Đó là dấu mốc của sự trưởng thành, vừa thô ráp, mộc mạc nhưng rất thật, rất gần với đời sống miền núi. Không chỉ lớn lên trong lao động, các em còn nuôi dưỡng trong lòng những ước mơ trong trẻo mà mạnh mẽ:

Ước mơ được bay cao hơn chim
Và lớn hơn cây cổ thụ

Dưới con mắt của Ngô Bá Hòa, những đứa trẻ bản Mây không chỉ là những sinh linh bé nhỏ giữa núi rừng, mà còn là biểu tượng cho sức sống tiềm tàng, cho khát vọng vươn lên của con người nơi vùng đất xa xôi. Cuộc sống tuy thiếu thốn, gian khó nhưng trong các em luôn ánh lên ý chí bền bỉ và niềm tin vào tương lai.

Những câu thơ tiếp theo tiếp tục khắc họa rõ nét chân dung trẻ em vùng cao:

Những đứa trẻ tóc mọc trong mây
Bước chân làm đau đá sỏi
Khúc đồng dao đếm tuổi
Suối ru hồn trong veo

“Tóc mọc trong mây” là một hình ảnh giàu chất thơ, gợi liên tưởng đến mái tóc của những đứa trẻ lớn lên giữa mây trời núi rừng, như thể các em được sinh ra từ chính thiên nhiên bao la. Cách nói “Bước chân làm đau đá sỏi” mang đậm dấu ấn sáng tạo của tác giả. Thay vì nói con người đau vì đá sỏi, nhà thơ đảo chiều cảm nhận để nhấn mạnh sự rắn rỏi, dẻo dai của những bước chân quen với gian khó. Chỉ một chi tiết nhỏ cũng đủ làm nổi bật nghị lực phi thường của trẻ em bản Mây. Tuổi thơ của các em trôi qua trong những “khúc đồng dao đếm tuổi”, trong tiếng suối rì rầm “ru hồn trong veo”. Con suối không chỉ là cảnh vật thiên nhiên mà còn là người bạn, là âm thanh nuôi dưỡng tâm hồn trẻ nhỏ, giữ gìn nét hồn nhiên, tinh khiết của tuổi thơ.

Ở những khổ thơ sau, hình ảnh trẻ em vùng cao tiếp tục được mở rộng trong không gian của màu sắc và cảm giác:

Những đứa trẻ lớn trong màu xanh
Có ánh mắt thấu đại ngàn
Đôi tai lắng trăm ngàn núi
Và nụ cười vỡ ánh hoàng hôn

“Màu xanh” vừa là màu của núi rừng, vừa là màu của sự sống và hy vọng, gắn với quá trình trưởng thành bền bỉ của những đứa trẻ giữa thiên nhiên. “Ánh mắt thấu đại ngàn” và “đôi tai lắng trăm ngàn núi” là những hình ảnh mang tính biểu tượng cao, cho thấy sự hòa hợp sâu sắc giữa con người và thiên nhiên. Các em không chỉ sống giữa núi rừng, mà còn thấu hiểu, lắng nghe và cảm nhận từng nhịp thở của đất trời. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nụ cười của các em vẫn rạng rỡ, hồn nhiên, được tác giả khắc họa qua hình ảnh “nụ cười vỡ ánh hoàng hôn” – một nụ cười trong trẻo, lan tỏa ánh sáng của niềm tin và khát vọng.

Khổ thơ cuối khép lại bài thơ bằng nhịp điệu dồn dập của niềm hy vọng:

Cứ lớn lên
Lớn lên
Những đứa trẻ khát khao bầu trời mới.

Sự thay đổi nhịp điệu thơ tạo nên âm hưởng mạnh mẽ, thể hiện khát vọng trưởng thành, vươn tới những chân trời rộng mở của trẻ em vùng cao. Dẫu phải đối mặt với nhiều thử thách, các em vẫn giữ được tâm hồn trong sáng và ý chí vươn lên không ngừng – điều khiến người đọc không khỏi xúc động và trân trọng.

“Những đứa trẻ bản Mây” vì thế không chỉ là bức tranh đẹp về tuổi thơ miền núi, mà còn là biểu tượng của nghị lực, của tinh thần lạc quan và niềm tin vào tương lai. Qua bài thơ, Ngô Bá Hòa gửi gắm một thông điệp giàu tính nhân văn: sự trưởng thành không phụ thuộc hoàn toàn vào điều kiện sống, mà được hình thành từ ý chí, khát vọng và tinh thần không ngừng vươn lên. Dù hoàn cảnh còn nhiều gian khó, nếu con người biết nuôi dưỡng ước mơ và kiên trì tiến bước, tương lai tươi sáng vẫn luôn ở phía trước.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Chỉ Tay Online