Viết đoạn văn cảm nhận về đoạn thơ: Chiến tranh qua rồi và mãi mãi con tin

Bình chọn

Đề bài: Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày cảm nhận của em về đoạn thơ:

Chiến tranh qua rồi và mãi mãi con tin
Con không chết, con chỉ không lớn nữa
Và con sống suốt đời mười tám tuổi
Như buổi chiều chào mẹ con đi….

(Trích Thư gửi mẹ, Nguyễn Quang Thiều)

Dàn ý đoạn văn cảm nhận về đoạn thơ: Chiến tranh qua rồi và mãi mãi con tin

1. Mở đoạn: giới thiệu tác giả, tác phẩm, cảm nhận chung về khổ thơ.

Thân đoạn:

– Nội dung: khổ thơ là niềm tin của người con và lời động viên mẹ.

+ Khổ thơ khẳng định: chiến tranh đã qua đi, và con mãi mãi tin rằng mình không chết, chỉ là không lớn nữa mà thôi.

+ Con sẽ sống mãi ở lứa tuổi thanh xuân đẹp nhất: tuổi 18.

+ Con mãi là chàng thanh niên như ngày nào mẹ tiễn con lên đường nhập ngũ.
Khổ thơ thể hiện tâm hồn người lính: lạc quan, yêu đời và phơi phới niềm tin.

+ Đây là lời động viên mẹ đừng buồn, đừng khóc, đừng thao thức hằng đêm.
→ Tấm lòng người lính thật hiếu thảo.

– Nghệ thuật:

+ Thể thơ tự do, với những câu dài ngắn xen kẽ, mạch cảm xúc như dâng trào.

+ Ngôn ngữ thơ bình dị, gần gũi, dễ hiểu… như một lời dặn dò, an ủi, động viên.

3.. Kết đoạn: khẳng định lại giá trị khổ thơ và nêu bài học.

Đoạn văn cảm nhận về đoạn thơ: Chiến tranh qua rồi và mãi mãi con tin – Mẫu 1

Đoạn thơ:

“Chiến tranh qua rồi và mãi mãi con tin
Con không chết, con chỉ không lớn nữa
Và con sống suốt đời mười tám tuổi
Như buổi chiều chào mẹ con đi…”

vang lên như một lời tự bạch nghẹn ngào của người lính sau chiến tranh. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng dư âm của nó vẫn còn neo chặt trong tâm hồn những con người từng đi qua lửa đạn. Câu thơ “Chiến tranh qua rồi và mãi mãi con tin” không chỉ là một lời khẳng định mà còn ẩn chứa nỗi day dứt: chiến tranh có thể khép lại trên bản đồ lịch sử, song những mất mát mà nó để lại thì chẳng dễ nguôi ngoai.

Viết đoạn văn cảm nhận về đoạn thơ: Chiến tranh qua rồi và mãi mãi con tin

“Con không chết, con chỉ không lớn nữa” – lời thơ nghe nhẹ mà đau. Người lính không ngã xuống nơi chiến trường, nhưng tuổi trẻ của họ đã dừng lại ở khoảnh khắc ra đi. Họ tồn tại, nhưng sự trưởng thành, những ước mơ bình dị của đời người dường như đã bị chiến tranh giữ lại phía sau. Bởi thế, “Và con sống suốt đời mười tám tuổi” là một hình ảnh đầy ám ảnh: tuổi mười tám – độ tuổi đẹp nhất, trong trẻo nhất – trở thành điểm dừng vĩnh viễn của một đời người.

Câu thơ “Như buổi chiều chào mẹ con đi…” gợi lại khoảnh khắc chia xa thiêng liêng mà xót xa. Buổi chiều tiễn biệt ấy hóa thành dấu ấn không thể phai mờ, như một lát cắt thời gian đóng băng mãi mãi. Qua đoạn thơ, tác giả không chỉ nói về sự hy sinh của người lính mà còn khắc sâu hậu quả dai dẳng của chiến tranh đối với tâm hồn con người. Chiến tranh không chỉ cướp đi sinh mạng, mà còn lấy mất tuổi trẻ, tương lai và những ước mơ chưa kịp thành hình. Đó là nỗi đau lặng thầm nhưng nhức nhối, khiến người đọc không khỏi suy tư và trân trọng hơn giá trị của hòa bình hôm nay.

Đoạn văn cảm nhận về đoạn thơ: Chiến tranh qua rồi và mãi mãi con tin – Mẫu 2

Đoạn thơ khẽ chạm vào trái tim người đọc bằng nỗi buồn sâu thẳm và những ám ảnh không nguôi về chiến tranh, đồng thời làm sáng lên vẻ đẹp bất tử của tuổi trẻ và tình mẫu tử thiêng liêng. Ngay từ câu mở đầu: “Chiến tranh qua rồi và mãi mãi con tin”, ta đã cảm nhận được một nghịch lý xót xa. Chiến tranh đã khép lại trên trang sử, nhưng trong tâm hồn người lính, nó vẫn còn đó – như một sợi dây vô hình trói buộc ký ức và số phận. Hai chữ “con tin” gợi cảm giác bị giam giữ, bị mắc kẹt trong những tháng năm không thể quay về, trong những nỗi đau chẳng thể gọi thành tên. Đến câu thơ: “Con không chết, con chỉ không lớn nữa”, nỗi đau càng trở nên thấm thía. Người lính không ngã xuống, nhưng tuổi trẻ của anh đã dừng lại vĩnh viễn. Sự sống vẫn tiếp diễn, nhưng tương lai thì khép lại. Và rồi: “Và con sống suốt đời mười tám tuổi” – tuổi mười tám trong trẻo, đầy ắp ước mơ – trở thành mốc son cũng là điểm dừng của cả một đời người. Ở đó có khát vọng, có tình yêu, có bao dự định chưa kịp thực hiện, tất cả hóa thành dang dở. Câu thơ cuối: “Như buổi chiều chào mẹ con đi…” mở ra một khung cảnh lặng lẽ mà nhói lòng. Buổi chiều tiễn biệt ấy không chỉ là khoảnh khắc chia xa, mà là đường ranh giữa tuổi trẻ và chiến tranh, giữa bình yên và bão tố. Hình bóng người mẹ đứng tiễn con trở thành biểu tượng của yêu thương và hy sinh thầm lặng. Chính tình mẹ đã nâng bước người lính ra đi, và cũng chính ký ức ấy neo giữ anh ở mãi tuổi mười tám. Với giọng điệu trầm buồn, hình ảnh giàu tính biểu tượng, đoạn thơ không chỉ khắc họa nỗi đau hậu chiến mà còn là lời tri ân sâu sắc dành cho những người lính đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường. Qua đó, ta càng thấm thía hơn giá trị của hòa bình và càng trân trọng hơn những hy sinh lặng thầm đã làm nên dáng hình Tổ quốc.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Chỉ Tay Online