Đề bài: Viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) ghi lại cảm xúc của em sau khi đọc bài thơ quê hương của Nguyễn Đình Huân.
Quê hương (Nguyễn Đình Huân)
Quê hương là một tiếng ve
Lời ru của mẹ trưa hè à ơi
Dòng sông con nước đầy vơi
Quê hương là một góc trời tuổi thơ
Quê hương ngày ấy như mơ
Tôi là cậu bé dại khờ đáng yêu
Quê hương là tiếng sáo diều
Là cánh cò trắng chiều chiều chân đê
Quê hương là phiên chợ quê
Chợ trưa mong mẹ mang về bánh đa
Quê hương là một tiếng gà
Bình minh gáy sáng ngân nga xóm làng
Quê hương là cánh đồng vàng
Hương thơm lúa chín mênh mang trời chiều
Quê hương là dáng mẹ yêu
Áo nâu nón lá liêu xiêu đi về
Quê hương nhắc tới nhớ ghê
Ai đi xa cũng mong về chốn xưa
Quê hương là những cơn mưa
Quê hương là những hàng dừa ven kinh
Quê hương mang nặng nghĩa tình
Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời
Quê hương ta đó là nơi
Chôn rau cắt rốn người ơi nhớ về.
Cảm xúc về bài thơ Quê hương của Nguyễn Đình Huân – Mẫu 1
Bài thơ “Quê hương” của Nguyễn Đình Huân là một khúc hát dịu dàng viết về tình cảm gắn bó sâu nặng với nơi chôn nhau cắt rốn. Mỗi khổ thơ như mở ra một bức tranh ký ức êm đềm, nơi những cảm xúc trong trẻo của tuổi thơ và tình yêu quê nhà hiện lên chân thành, tha thiết. Không cần những hình ảnh lớn lao, tác giả chạm đến trái tim người đọc bằng những chi tiết rất đỗi quen thuộc, gần gũi của làng quê Việt.
Tình yêu quê hương trong bài thơ được thể hiện tinh tế qua hệ thống hình ảnh giàu sức gợi. Đó là âm thanh râm ran của tiếng ve, là lời ru ngọt ngào của bà, của mẹ, là dòng sông hiền hòa, tiếng sáo diều vi vu trên bầu trời cao và những cánh cò trắng chập chờn nơi đồng lúa. Tất cả tạo nên một không gian thanh bình, thân thương, khắc sâu hình ảnh quê hương vào ký ức mỗi người. Khi đọc thơ, người đọc như được trở về với những năm tháng ấu thơ hồn nhiên, trong sáng, nơi mọi niềm vui đều giản dị mà trọn vẹn.
Đặc biệt, hình ảnh phiên chợ trưa với nỗi mong ngóng mẹ mang về chiếc bánh đa mộc mạc đã gợi lên cảm giác chờ đợi đầy háo hức của tuổi thơ. Đó là những khoảnh khắc nhỏ bé nhưng in dấu rất sâu trong tâm hồn, gợi nhớ hương vị dân dã của quê nhà. Bên cạnh đó, bức tranh cánh đồng lúa vàng óng, hương lúa chín lan tỏa trong buổi chiều nắng nhẹ đưa người đọc trở lại với cảm giác tự do, hạnh phúc của những buổi thả diều, với bao kỷ niệm ngọt ngào và hồn nhiên.
Ở những câu thơ cuối, hình ảnh quê hương được đặt trong mối liên hệ gần gũi với cha mẹ – những người đã sinh thành, nuôi dưỡng và chở che con người suốt cuộc đời. Quê hương không chỉ là không gian sống mà còn là nơi lưu giữ những giá trị bền vững, nuôi lớn tâm hồn và nhân cách. Qua đó, Nguyễn Đình Huân gửi gắm lời nhắc nhở nhẹ nhàng: mỗi người hãy luôn trân trọng và gìn giữ những hình ảnh, âm thanh, cảm xúc thân thương của quê hương, bởi đó chính là cội rễ của tình yêu, của sự gắn bó và lòng biết ơn đối với nguồn cội.
Cảm xúc về bài thơ Quê hương của Nguyễn Đình Huân – Mẫu 2
Bằng giọng thơ tha thiết và giàu cảm xúc trong bài thơ “Quê hương”, Nguyễn Đình Huân đã khắc họa hình ảnh quê nhà một cách chân thực, mộc mạc mà sâu lắng. Quê hương hiện lên trước hết qua những âm thanh quen thuộc của tuổi thơ: tiếng ve râm ran trưa hè hòa trong lời ru dịu dàng của mẹ, gợi cảm giác êm đềm, thân thương. Dòng sông với con nước đầy vơi không chỉ là cảnh sắc thiên nhiên mà còn là nơi lưu giữ bao kỷ niệm trong trẻo của những năm tháng đầu đời. Tiếp nối mạch cảm xúc ấy, tác giả vẽ nên bức tranh làng quê yên bình với tiếng sáo diều vi vu trên bầu trời, cánh cò trắng chập chờn nơi chân đê, phiên chợ trưa giản dị cùng nỗi mong ngóng mẹ mang về chiếc bánh đa mộc mạc. Những hình ảnh ấy không cầu kỳ, cao sang nhưng lại thấm đẫm tình người, thể hiện sự gắn bó sâu nặng của nhà thơ với quê hương. Đặc biệt, hình ảnh cánh đồng lúa chín vàng trong buổi chiều thơm hương lúa cùng dáng mẹ áo nâu, nón lá liêu xiêu trở về đã làm nổi bật vẻ đẹp cần cù, tảo tần của người mẹ quê. Quê hương còn hiện diện qua những cơn mưa, những hàng dừa ven kênh, mang theo nghĩa tình sâu nặng. Qua từng câu thơ, tác giả khẳng định quê hương chính là nơi chôn rau cắt rốn, là cội nguồn yêu thương không thể thay thế. Bài thơ vì thế không chỉ là lời ngợi ca vẻ đẹp bình dị của làng quê mà còn là lời nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng, gìn giữ và vun đắp quê hương – nơi đã nuôi dưỡng tâm hồn ta từ thuở ấu thơ.
Cảm xúc về bài thơ Quê hương của Nguyễn Đình Huân – Mẫu 3
Bài thơ “Quê hương” của Nguyễn Đình Huân gợi lên một tình cảm trong trẻo, sâu lắng dành cho quê nhà thông qua những kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ. Ngay từ những câu thơ mở đầu, quê hương hiện ra không phải bằng những khái niệm lớn lao mà bằng những hình ảnh rất đỗi quen thuộc trong thế giới hồn nhiên của đứa trẻ: tiếng ve râm ran ngày hè, lời ru dịu ngọt của bà, của mẹ, dòng sông với con nước đầy vơi gắn bó cùng năm tháng. Quê hương vì thế trở thành “một góc trời tuổi thơ”, nơi lưu giữ những ký ức trong veo, khó phai mờ.
Theo mạch cảm xúc ấy, tác giả tiếp tục mở rộng không gian làng quê với những hình ảnh bình dị mà thân thương như tiếng sáo diều vi vu trên bầu trời cao, cánh cò trắng chập chờn nơi bờ đê xanh cỏ. Đó là những hình ảnh quen thuộc của thôn quê Việt Nam, gợi nhắc về cuộc sống thanh bình, gắn bó với ruộng đồng và thiên nhiên. Đặc biệt, hình ảnh “cánh đồng vàng” trong hương lúa chín lan tỏa giữa buổi chiều không chỉ tái hiện vẻ đẹp no ấm của làng quê mà còn hàm chứa ý nghĩa biểu tượng sâu sắc, thể hiện sự trân trọng đối với mảnh đất quê hương – nơi mỗi tấc đất đều mang giá trị thiêng liêng.
Khép lại bài thơ, Nguyễn Đình Huân nhẹ nhàng khẳng định quê hương chính là nơi chôn rau cắt rốn, là cội nguồn không thể lãng quên trong hành trình đời người. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp giàu ý nghĩa: tình yêu quê hương không chỉ là nỗi nhớ mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc, tiếp thêm sức mạnh để mỗi con người vươn xa trên con đường tương lai.
