Phân tích vẻ đẹp của mùa thu Hà Nội trong bài thơ Thu Hà Nội

Bình chọn

Đề bài: Viết bài văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích vẻ đẹp của mùa thu Hà Nội trong đoạn thơ sau:

THU HÀ NỘI

(Trích)

Se se gió heo may, xào xạc lạnh

Lá vàng khô lùa trên phố bâng khuâng

Ta lặng lẽ một mình. Chiều nhạt nắng

Nhớ người xa

Người xa nhớ ta chăng?…

Ồ! Hàng sấu vẫn còn đây quả sót

Rụng vu vơ một trái vàng ươm

Ta nhặt được cả chùm nắng hạ

Trong mùi hương trời đất dậy trên đường

(Hoàng Cát, Tuyển tập thơ Việt Nam 1975- 2000, tr.198-199, NXB Hội Nhà văn, Hà Nội 2001)

Dàn ý Phân tích vẻ đẹp của mùa thu Hà Nội trong bài thơ Thu Hà Nội

a. Mở bài:

+ Giới thiệu về tác giả Hoàng Cát và bài thơ “Thu Hà Nội”

+ Giới thiệu về mùa thu đặc trưng của Hà Nội: gió heo may, lá chuyển vàng,…

b. Thân bài:

– Những miêu tả về mùa thu Hà Nội thông qua cảm nhận của tác giả Hoàng Cát:

+ Mỗi khi gió heo may thổi, con người như tự nhắc nhở mình: “Mùa thu đã tới rồi”.

+ Thu tới, cũng là lúc mà lá cây ngả vàng, dần dần kết thúc vòng đời của mình và chào cây để về với đất.

+ Trên những cành cây cao, chỉ còn vài chiếc lá vẫn đang lưu luyến mà chưa thể nói lời tạm biệt.

+ Con đường trải đầy lá rụng xào xạc theo mỗi bước chân của người đang đi trên phố.

+ Gió heo may giúp cho mùi hương sấu chín bay đi xa hơn nhưng vẫn cứ vẩn vương nơi đầu mũi.

+ Màu vàng đậm của sấu chín tựa như những mặt trời nhỏ, soi sáng cho bầu trời phủ mây ngày thu.

– Tâm trạng của nhân vật trữ tình khi được đứng giữa Thủ đô ngàn năm khi mùa thu sang:

+ Tựa hồ như tâm trạng rối bời của nhân vật trữ tình bị treo lại lơ lửng, bâng khuâng dần dần dịu xuống, bay theo những cơn gió kia đi đến một nơi thật xa.

– Nội dung và nghệ thuật của tác phẩm:

+ Sự giản dị, mộc mạc của ngôn từ đã khiến cho chúng ta mường tượng được ra một bức tranh mùa thu Hà Nội với đong đầy những nét gợi hình, gợi cảm.

c. Kết bài: Nêu suy nghĩ, cảm nhận của em về tác phẩm trên.

Phân tích vẻ đẹp của mùa thu Hà Nội trong bài thơ Thu Hà Nội

Bài văn mẫu Phân tích vẻ đẹp của mùa thu Hà Nội trong bài thơ Thu Hà Nội

Mùa thu từ lâu đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận trong thi ca. Ở mỗi vùng đất, thu lại mang một sắc thái riêng, nhưng có lẽ mùa thu Hà Nội là thứ đã làm say lòng bao thế hệ thi nhân. Nhà thơ Hoàng Cát, bằng những câu thơ giản dị mà gợi cảm, đã vẽ nên một bức tranh thu đặc trưng của mảnh đất kinh kỳ trong đoạn trích Thu Hà Nội.

Ngay từ những câu thơ đầu, hồn thu Hà Nội đã hiện lên qua những chi tiết gần gũi và thân quen:

“Se se gió heo may, xào xạc lạnh

Lá vàng khô lùa trên phố bâng khuâng.”

Chỉ hai câu thơ mà ta đã cảm nhận trọn vẹn cái không khí đặc trưng của mùa thu Thủ đô: làn gió heo may se se len vào từng góc phố, tiếng lá vàng khô xào xạc gợi nên một nỗi bâng khuâng mơ hồ. Hà Nội vào thu không rực rỡ như mùa xuân, không chói chang như mùa hạ, cũng chẳng lạnh giá như mùa đông. Nó chỉ là cái man mát, đủ để đánh thức một miền cảm xúc lắng sâu trong lòng người.

Giữa khung cảnh ấy, tâm trạng nhân vật trữ tình cũng ngân lên những nốt nhạc riêng:

“Ta lặng lẽ một mình. Chiều nhạt nắng

Nhớ người xa

Người xa nhớ ta chăng?…”

Nỗi nhớ thương dường như hòa vào không gian thu, khiến bức tranh thêm phần xao xuyến. Cái “lặng lẽ một mình” không chỉ là dáng vẻ cô đơn của con người trong buổi chiều nhạt nắng, mà còn là dư âm của sự trầm lắng, của một Hà Nội đang đi vào độ chín của thời gian. Thu vì thế không chỉ đẹp ở cảnh sắc, mà còn đẹp bởi nó khơi gợi cảm xúc, đánh thức những rung động sâu kín nhất trong trái tim con người.

Nhưng thu Hà Nội không chỉ có gam màu buồn. Trong cái se lạnh ấy vẫn lấp lánh những nét tươi vui, gợi sự sống:

“Ồ! Hàng sấu vẫn còn đây quả sót

Rụng vu vơ một trái vàng ươm

Ta nhặt được cả chùm nắng hạ.”

Những quả sấu vàng ươm cuối mùa rụng xuống vỉa hè như một dấu vết của hạ còn sót lại. Nhà thơ tinh tế nhận ra trong hương vị và màu sắc ấy cả một “chùm nắng hạ”, làm sáng bừng không gian thu trầm lắng. Đó chính là vẻ đẹp đặc biệt của thu Hà Nội: giữa cái tĩnh lặng, bâng khuâng vẫn ẩn chứa sức sống, sự ấm áp và ngọt ngào.

Đoạn thơ của Hoàng Cát không dùng quá nhiều thủ pháp cầu kỳ, nhưng sự mộc mạc của ngôn từ lại khiến hình ảnh thu Hà Nội hiện lên rất thật, rất gần. Ta bắt gặp cả sự se lạnh của gió heo may, sự xao xác của lá vàng, cái nhạt nắng của buổi chiều, và cả sự ngọt ngào nơi quả sấu chín vàng. Chính sự hòa quyện ấy đã tạo nên một bức tranh thu vừa gợi hình vừa gợi cảm, in đậm dấu ấn của đất và người Hà Nội.

Có thể nói, với đoạn thơ trích từ Thu Hà Nội, Hoàng Cát đã khắc họa thành công vẻ đẹp đặc trưng của mùa thu Thủ đô: vừa dịu dàng, lắng đọng, vừa ẩn chứa những tia sáng ấm áp của sự sống. Đó là vẻ đẹp không thể trộn lẫn, khiến mùa thu Hà Nội mãi là nguồn rung động trong trái tim người đọc ở mọi thế hệ.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Chỉ Tay Online