Phân tích tâm trạng của nhân vật trữ tình trong bài thơ Xin lỗi thương yêu

Bình chọn

Đề bài: Anh/chị hãy viết bài văn nghị luận phân tích tâm trạng của nhân vật trữ tình trong bài thơ Xin lỗi thương yêu (Hoài Vũ); từ đó, nhận xét về cấu tứ của bài thơ:

XIN LỖI THƯƠNG YÊU

Con chảy vào mình năm tháng dần trôi

Mặc cây sấu già bao lần trút lá

Mặc đồng làng mấy lần trơ cuống giạ

Lúa cắt rồi gốc vẫn đứng lẻ loi

 

Mẹ nuôi con lớn lên thành người

Như lúa chín con lại rời xa mẹ

Mẹ như gốc giạ kia lặng lẽ

Gom hết thời xuân sắc sống cho con

 

Mỗi ngày qua tóc bạc da mòn

Lại có nhiều vết nhăn trên trán

Con thì vẫn luôn mải mê bận rộn

Sống hết mình cho những thứ không đâu

 

Chợt giật mình ngoảnh lại phía sau

Giật thột mình khi con hai mươi tuổi

Hai mươi năm sống bằng nông nổi

Bao yêu thương con trót bỏ quên rồi

(Xin lỗi thương yêu – Hoài Vũ – Báo Hoa học trò, số 390, ngày 31/5/2001)

*Ghi chú: Hoài Vũ, tên thật là Nguyễn Hoài Vũ, sinh năm 1978. Anh là một cây bút đã gửi nhiều thơ trên báo Hoa học trò thời kì đầu. Trên báo Hoa học trò, anh còn dùng bút danh Tương Giang. Hiện nay, Hoài Vũ làm giảng viên và sống ở Hà Nội.

Phân tích tâm trạng của nhân vật trữ tình trong bài thơ Xin lỗi thương yêu (Hoài Vũ)

Bài làm Phân tích tâm trạng của nhân vật trữ tình trong bài thơ Xin lỗi thương yêu

1. Mở bài: 

  • Giới thiệu tác giả Hoài Vũ: một cây bút trẻ gắn bó với thơ ca tuổi học trò, nhiều sáng tác giàu cảm xúc.

  • Giới thiệu bài thơ Xin lỗi thương yêu: lời tự sự chân thành của người con dành cho mẹ.

  • Nêu vấn đề nghị luận: phân tích tâm trạng của nhân vật trữ tình và nhận xét về cấu tứ độc đáo của bài thơ.

Trong kho tàng thơ ca Việt Nam, tình mẫu tử luôn là nguồn cảm hứng bất tận, khơi gợi những rung động sâu xa trong lòng người đọc. Nhiều bài thơ ca ngợi mẹ bằng những hình ảnh lớn lao, thiêng liêng thì đến với tác phẩm Xin lỗi thương yêu của nhà thơ Hoài Vũ lại chọn cách bộc bạch giản dị, chân thành như lời tự sự của một người con trước mẹ hiền. Bài thơ không chỉ tái hiện nỗi nhớ thương và biết ơn vô bờ đối với mẹ, mà còn chất chứa tâm trạng giật mình, day dứt, ân hận khi nhận ra sự vô tâm của bản thân. Từ đó, cấu tứ bài thơ được triển khai một cách chặt chẽ, tự nhiên, đưa người đọc đi từ dòng chảy của ký ức đến sự thức tỉnh ở hiện tại, để rồi đọng lại trong lòng những suy tư thấm thía về tình mẫu tử.

2. Thân bài: Triển khai vấn đề nghị luận:

– Phân tích tâm trạng nhân vật: 

+ Nhận thức về sự vô tâm của chính mình khi mải miết chạy theo dòng chảy cuộc đời

  • Hình ảnh cây sấu già, gốc rạ… gợi dòng chảy thời gian, sự lặng lẽ hy sinh của mẹ.

  • Người con nhớ về tuổi thơ mình lớn lên trong tình yêu thương bao bọc của mẹ.

+ Thấu hiểu những hi sinh của mẹ

  • Mẹ nuôi con như lúa chín, rồi con lại rời xa.

  • Hình ảnh “gốc rạ lặng lẽ” biểu tượng cho sự lam lũ, nhẫn nại, quên mình của mẹ.

  • Tâm trạng trĩu nặng, vừa biết ơn vừa xót thương.

+ Nhận thấy những thay đổi của mẹ theo dòng chảy thời gian: mẹ mỗi ngày một già yếu, vẫn lẻ loi chờ đợi con, trong khi đó, con vẫn vô tâm mải mê, bận rộn với những đam mê của riêng mình.

+ Nhận thức về mình của hiện tại, khi hai mươi tuổi: những tháng ngày đã qua sống nông nổi, vô tư, bỏ lỡ những yêu thương.

  • Người con mải mê với cuộc sống riêng, “sống hết mình cho những thứ không đâu”, mà quên mất mẹ.

  • “Giật mình” khi nhìn lại tuổi hai mươi: một bước ngoặt, đánh dấu sự trưởng thành nhưng cũng là thời điểm nhận ra bao thiếu sót, nông nổi.

  • Tâm trạng dằn vặt, hối hận vì “bao yêu thương con trót bỏ quên rồi”.

=> Thấy được tình cảm yêu thương, biết ơn của con dành cho mẹ, sự hối lỗi của con khi đã không ở bên mẹ trong suốt những năm tháng đã qua.

+ Hs nhận diện và phân tích được hiệu quả của một số đặc sắc nghệ thuật: biện pháp tu từ so sánh, điệp cấu trúc; các yếu tố tượng trưng; giọng điệu…

– Nhận xét về cách cấu tứ của bài thơ:

+ Cấu tứ của bài thơ vận động theo nhận thức và tâm trạng của nhân vật trữ tình từ cái “giật mình ngoảnh lại” khi hai mươi tuổi. Nhân vật trữ tình nhận thức được sự vô tâm của mình với mẹ khi tuổi còn nhỏ, vô tư, bồng bột và nông nổi; từ đó, bộc lộ sự cảm động, biết ơn trước những hi sinh của mẹ và tình yêu thương mẹ sâu sắc.

+ Cấu tứ mạch lạc, giúp tác giả thể hiện rõ tình cảm của nhân vật trữ tình cũng như thông điệp của bài thơ.

3. Kết bài:

  • Khẳng định: Nhân vật trữ tình trong bài thơ là một người con biết thức tỉnh, ân hận, khao khát bù đắp tình mẹ.

  • Đánh giá: Bài thơ thành công ở việc xây dựng cấu tứ chặt chẽ, sử dụng hình ảnh giản dị, giàu sức gợi; từ đó gửi đến người đọc thông điệp nhân văn về tình mẫu tử.

Xin lỗi thương yêu của Hoài Vũ là lời tự thú chân thành của một người con khi nhận ra sự hy sinh lặng thầm và nỗi cô đơn của mẹ sau những tháng năm nuôi con khôn lớn. Bài thơ không chỉ lay động lòng người bởi cảm xúc ân hận, day dứt mà còn bởi cấu tứ chặt chẽ, giàu sức gợi: từ hình ảnh thiên nhiên, lao động đời thường đến dòng chảy ký ức và sự thức tỉnh trong hiện tại. Qua đó, nhà thơ gửi đến mỗi chúng ta một thông điệp giản dị mà thiêng liêng: hãy biết yêu thương, trân trọng và đền đáp công ơn của mẹ khi còn có thể, để không bao giờ phải nói lời “xin lỗi” trong muộn màng.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Chỉ Tay Online