Đề bài: Viết đoạn văn khoảng 200 chữ Phân tích đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của bài thơ Tắm Tất niên của Vương Trọng.
Chẳng biết mấy tuần không chạm nước
Cuối năm đón tết tắm Tất Niên
Mẹ nhặt đá vườn kê thành bếp
Lá tre ẩm ướt, khói lên đen.
Con ngồi co ro lo trận tắm
Cẳng chân mốc thếch, gãi thành đường
Được nước mẹ kêu, con sợ lắm
Bước ra mỗi bước, mấy lần run.
Nồi nước mở vung, hơi nghi nhút
Khịt mũi mấy lần đoán mùi thơm
Mẹ bảo hoa mùi khô gác bếp
Tắm vào năm mới sẽ may hơn.
Cúi đầu mẹ gội từng gáo nhỏ
Thơm không ngăn nổi gió ngang vườn
Hừ… hừ… từng nhịp răng gõ mõ
Tắm xong thoát nợ, sướng gì hơn!
Xa quê giáp tết bao lần tắm
Hơi ấm phun mờ vòi hoa sen
Dầu gội xếp hàng, tha hồ chọn
Vẫn thèm mùi nước tắm Tất Niên.

Phân tích đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của bài thơ Tắm Tất niên của Vương Trọng – Mẫu 1
Bài thơ “Tắm tất niên” của Vương Trọng gợi lên cảm giác như một miền ký ức cũ được đánh thức, chậm rãi và thấm đẫm xúc cảm. Đó là ký ức về một tuổi thơ nghèo khó, thiếu thốn vật chất nhưng lại ngời lên hơi ấm của tình mẫu tử và tình quê bền chặt. Tác phẩm không chỉ tái hiện sinh hoạt quen thuộc của người Việt trong buổi chiều cuối năm mà còn gửi gắm nỗi nhớ thương da diết của người con xa xứ hướng về mái nhà xưa. Hình ảnh đứa trẻ “co ro”, với “cẳng chân mốc thếch” run rẩy chờ nồi nước lá mùi khô của mẹ gợi nên một không gian vừa chân thực vừa khiến lòng người se lại. Cái “sướng” khi “thoát nợ” trận tắm rét buốt không đơn thuần là cảm giác dễ chịu của làn nước ấm, mà sâu xa hơn là niềm hạnh phúc nhỏ bé, là sự gột rửa nhọc nhằn của năm cũ để đón chờ những điều bình an, may mắn phía trước. Về nghệ thuật, bài thơ được viết theo thể bảy chữ, giọng điệu mộc mạc, tự nhiên nhưng giàu sức lay động. Những từ láy như “nghi nhút”, “co ro”, “mốc thếch” cùng hình ảnh so sánh “răng gõ mõ” đã khắc họa rõ nét cái rét cắt da cắt thịt của mùa đông Bắc Bộ, đồng thời làm nổi bật sự tội nghiệp, bé nhỏ của đứa trẻ trong ký ức. Đặc biệt, sự đối lập giữa hiện tại đủ đầy với vòi hoa sen, dầu gội tiện nghi và quá khứ giản dị, thơm nồng mùi lá mùi hong gác bếp đã khiến nỗi hoài niệm trở nên sâu sắc hơn. Qua đó, Vương Trọng chạm đến miền cảm xúc thẳm sâu của những người con xa quê, khẳng định giá trị bền lâu của tình thân và những nét đẹp văn hóa truyền thống trong tâm hồn mỗi người.
Phân tích đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của bài thơ Tắm Tất niên của Vương Trọng – Mẫu 2
Bài thơ “Tắm Tất Niên” của Vương Trọng như một lát cắt ký ức được soi chiếu bằng ánh sáng dịu dàng của hoài niệm, khiến người đọc bỗng chậm lại để lắng nghe tiếng gọi của tuổi thơ và quê nhà. Tác phẩm gợi nhắc phong tục tắm lá mùi trong chiều cuối năm – một nghi thức quen thuộc của người Việt, vừa để gột rửa bụi bặm năm cũ, vừa gửi gắm ước vọng bình an, may mắn cho năm mới. Trong dòng hồi ức ấy, cái rét miền Bắc hiện lên rất thật qua “lá tre ẩm ướt”, làn khói bếp “đen” quyện trong không gian xám lạnh, cùng nỗi sợ hồn nhiên của đứa trẻ trước “trận tắm” buốt giá. Thế nhưng, vượt lên trên cái lạnh cắt da là hơi ấm âm thầm tỏa ra từ bàn tay người mẹ, khi mẹ kiên nhẫn “gội từng gáo nhỏ”, chở che cho con bằng tình yêu lặng lẽ mà bền sâu. Bài thơ vì thế không dừng lại ở một sinh hoạt đời thường, mà trở thành tiếng lòng da diết của người con xa quê, khao khát tìm về “mùi nước” thân thương – mùi hoa mùi khô hong gác bếp, thứ hương quê giản dị mà không một tiện nghi hiện đại nào có thể thay thế. Với thể thơ linh hoạt, chủ yếu là bảy chữ, cùng ngôn ngữ mộc mạc, giàu sức gợi, Vương Trọng đã khéo léo sử dụng các từ láy như “co ro”, “mốc thếch”, “nghi nhút” và hình ảnh so sánh “răng gõ mõ” để khắc họa cái lạnh vừa dữ dội vừa gợi thương. Sự đối lập giữa hơi ấm mờ sương của vòi hoa sen nơi phố thị và nồi nước lá mùi nghi ngút nơi quê nhà càng làm nổi bật giá trị của những điều xưa cũ. Qua giọng thơ thủ thỉ, nhà thơ nhắc nhở rằng Tết chỉ thật sự đủ đầy khi con người còn giữ được một miền ký ức để nhớ và một mái quê để quay về.
