Đề bài: Phân tích bài thơ Thế gian biến đổi của Nguyễn Bỉnh Khiêm.
Thế gian biến cải vũng nên đồi,
Mặn nhạt, chua cay lẫn ngọt bùi.
Còn bạc, còn vàng, còn đệ tử,
Hết cơm, hết rượu, hết ông tôi.
Xưa nay đều trọng người chân thật,
Ai nấy nào ưa kẻ đãi buôi.
Ở thế mới hay người bạc ác,
Giàu thì tìm đến, khó thì lui.
Bài làm
Bài thơ “Thế gian biến đổi” của Nguyễn Bỉnh Khiêm vang lên như một lời chiêm nghiệm sâu lắng của bậc hiền triết từng trải, người đã đi qua bao biến động của thời cuộc để nhìn thấu lẽ đời và lòng người. Không ồn ào, không gay gắt, thơ ông lặng lẽ mà sắc sảo, như dòng nước ngầm bền bỉ chảy dưới lớp phù sa của thế gian, gợi cho người đọc suy ngẫm về quy luật vô thường và giá trị đích thực của nhân cách con người.
Mở đầu bài thơ là cái nhìn bao quát về sự đổi thay khôn lường của cuộc đời: vũng có thể hóa đồi, mặn – ngọt – chua – cay hòa lẫn vào nhau, không còn ranh giới rạch ròi. Qua hình ảnh giản dị mà giàu sức gợi ấy, Nguyễn Bỉnh Khiêm cho thấy bản chất biến động không ngừng của tạo hóa và xã hội, nơi mọi giá trị đều có thể đảo chiều trong chớp mắt. Thế gian vì thế trở thành một dòng chảy phức tạp, khó nắm bắt, vừa thực vừa hư.
Từ quy luật chung ấy, nhà thơ đi sâu phơi bày một sự thật cay đắng của lòng người. Khi còn bạc tiền, cơm gạo, con người được tôn vinh, kính nể; đến lúc túng thiếu, tất cả lập tức quay lưng. Chỉ bằng vài câu thơ ngắn gọn, Nguyễn Bỉnh Khiêm đã lột tả trần trụi thói trọng phú khinh bần, biến tình nghĩa thành món hàng có thể cân đong đo đếm. Đó là lời cảnh tỉnh đau xót nhưng thẳng thắn về sự tha hóa của các mối quan hệ trong xã hội.

Dẫu vậy, giữa bức tranh đời bạc bẽo ấy, nhà thơ vẫn gửi gắm một niềm tin lặng lẽ mà kiên định: giá trị của sự chân thực. Ông khẳng định con người rồi sẽ nhận ra đâu là phẩm chất đáng trân trọng, đâu là lối sống giả tạo chỉ mang tính phô trương bề ngoài. Chính sự chân thành, ngay thẳng mới là nền tảng bền vững cho nhân cách và đạo lý làm người.
Khép lại bài thơ là tiếng thở dài ngậm ngùi trước thói đời lạnh nhạt: giàu thì tìm đến, khó thì tìm lui. Đó không chỉ là nỗi buồn của riêng Nguyễn Bỉnh Khiêm mà còn là nỗi niềm chung của những tâm hồn tỉnh táo, sống giữa dòng đời nhiều biến động. “Thế gian biến đổi” vì thế không chỉ phản ánh hiện thực mà còn gửi gắm một bài học sâu xa: giữa cõi đời vô thường, chỉ có nhân cách chân thực và cốt cách thanh cao mới giúp con người đứng vững, sống an nhiên và không bị cuốn trôi theo những đổi thay phù du của thế gian.
