Đề bài: Viết đoạn văn Phân tích bài thơ Mẹ ơi của Nguyễn Ngọc Hưng
MẸ ƠI!
Thềm rêu thầm giữ dấu chân
Vách thầm giữ bóng
Chăn thầm giữ hơi
Chiều, con mắt lệ đầy vơi
Giọt dài giọt vắn
Mẹ ơi, khóc thầm
Xưa hai đôi đũa một mâm
Giờ hai đôi đũa… con cầm một đôi
Còn một đôi đũa mồ côi
Nghẹn ngào con nuốt cho trôi chén buồn.
(Theo Nguyễn Ngọc Hưng, 65 bài thơ hay dành cho thiếu nhi, NXB Kim Đồng, 2022, tr.51)
Dàn ý Phân tích bài thơ Mẹ ơi của Nguyễn Ngọc Hưng
a. Mở bài:
– Giới thiệu tác giả và tác phẩm: Nguyễn Ngọc Hưng và bài thơ “Mẹ ơi!”.
– Cảm nhận chung về bài thơ: Nỗi buồn sâu lắng, sự mất mát không thể bù đắp, tình mẫu tử thiêng liêng
b. Thân bài:
* Nỗi nhớ và sự hiện diện của mẹ trong không gian quen thuộc:
– Hình ảnh: “thềm rêu thầm giữ dấu chân, vách thầm giữ bóng, chăn thầm giữ hơi”.
– Điệp ngữ “thầm giữ”: Gợi sự vương vấn, da diết về hơi ấm, hình bóng mẹ dù mẹ không còn.
* Nỗi đau xót, cô đơn của người con khi vắng mẹ:
– Hình ảnh thơ: “Chiều, con mắt lệ đầy vơi/ Giọt dài giọt vắn/ Mẹ ơi, khóc thầm…”.
– Cảm xúc: Tiếng nấc nghẹn, nỗi đau xót tột cùng, nước mắt tuôn rơi.
– “Khóc thầm”: Sự kìm nén, nỗi buồn giấu kín.
– “Mẹ ơi”: Tiếng gọi đầy ai oán, tuyệt vọng, sự thiếu vắng tình mẹ.
* Sự trống vắng, hụt hẫng trong bữa cơm gia đình:
– Hình ảnh: “hai đôi đũa một mâm” (quá khứ) và “giờ hai đôi đũa… con cầm một đôi” (hiện tại) -> Nỗi buồn sâu sắc của sự thiếu vắng, chia ly, gia đình không còn nguyên vẹn.
– Hình ảnh “đôi đũa mồ côi”: Biểu tượng cho sự thiếu hụt, trống vắng không thể lấp đầy của người mẹ.
* Cảm xúc nghẹn ngào, nỗi đau không thể hóa giải:
– Câu cuối “Nghẹn ngào con nuốt cho trôi chén buồn” → kết đọng nỗi đau không thể nói thành lời, chỉ biết “nuốt” vào lòng.
* Đánh giá:
– Nội dung: Tình yêu sâu sắc, thầm lặng mà tác giả dành cho mẹ; nỗi đau mất mát lớn lao.
– Nghệ thuật: Ngôn ngữ giản dị, hình ảnh gần gũi, giàu sức gợi cảm; thể thơ lục bát truyền thống.
c. Kết bài:
– Khẳng định giá trị tác phẩm: Bài thơ là tiếng nấc nghẹn ngào đầy chân thành, thể hiện tình cảm thiêng liêng và nỗi mất mát không thể bù đắp của người con với mẹ.

Bài văn mẫu Phân tích bài thơ Mẹ ơi của Nguyễn Ngọc Hưng
Ngôi nhà vắng tiếng mẹ, mâm cơm thiếu bóng mẹ, phải chăng đó là những hình ảnh ám ảnh mà nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng đã gieo vào lòng người đọc qua bài thơ “Mẹ ơi!”. Tác phẩm không chỉ là một tiếng lòng xót xa, nghẹn ngào của người con trước sự mất mát, mà còn là một lời khẳng định sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng. Bằng những câu thơ giản dị nhưng chất chứa nỗi buồn sâu thẳm, bài thơ đã chạm đến cảm xúc của bao trái tim, gợi nhắc về giá trị vĩnh hằng của tình mẫu tử thiêng liêng.
Mở đầu trang thơ, tác giả Nguyễn Ngọc Hưng dẫn dắt người đọc vào một không gian đầy hoài niệm và nỗi buồn man mác:
“Thềm rêu thầm giữ dấu chân
Vách thầm giữ bóng
Chăn thầm giữ hơi”
Những vật dụng tưởng như vô tri lại được nhân hóa để trở thành những “nhân chứng thầm lặng” cho sự hiện diện của mẹ khi còn sống. Không gian gia đình đã vẽ nên một bức tranh về căn nhà vắng mẹ, nơi mọi vật dụng đều in dấu những kỷ niệm xưa cũ. Điệp ngữ “thầm giữ” không chỉ gợi tả sự hiện diện vô hình của mẹ trong từng ngóc ngách ngôi nhà mà còn như một tiếng nấc nghẹn, khẳng định sự gắn bó khăng khít của người mẹ với không gian sống quen thuộc. Dù mẹ không còn, hơi ấm, hình bóng và dấu chân của mẹ vẫn như còn đọng lại, khiến nỗi nhớ càng thêm da diết, day dứt trong lòng người con.
Nỗi đau mất mẹ được đẩy lên cao trào ở những câu thơ tiếp theo, chạm đến tận cùng trái tim người đọc:
“Chiều, con mắt lệ đầy vơi
Giọt dài giọt vắn
Mẹ ơi, khóc thầm…”
Buổi chiều là một khoảng lặng của ngày, nó thường khơi gợi nỗi cô đơn, và trong khoảnh khắc ấy, nỗi nhớ mẹ lại càng thêm da diết hơn bao giờ. Hình ảnh “mắt lệ đầy vơi”, “giọt dài giọt vắn” diễn tả chân thực những giọt nước mắt không ngừng rơi, tuôn chảy vì nỗi đau xé lòng. Đặc biệt, cụm từ “khóc thầm” thể hiện sự kìm nén, cố gắng che giấu nỗi buồn nhưng lại càng làm cho nỗi đau thêm thắt, day dứt khôn nguôi trong lòng người con. Tiếng gọi “Mẹ ơi!” thốt lên đầy ai oán, chất chứa bao sự hờn tủi, tuyệt vọng của một trái tim cô đơn, thiếu vắng tình mẹ. Đây chính là tiếng nấc bật ra từ trái tim tan vỡ, là tiếng khóc của một người con đang sống trong nỗi trống vắng vô hạn.
Sự trống vắng, hụt hẫng khi không còn mẹ được tác giả khắc họa một cách rất đỗi chân thực và ám ảnh qua hình ảnh đôi đũa quen thuộc
“Xưa hai đôi đũa một mâm
Giờ hai đôi đũa… con cầm một đôi”.
Hình ảnh đôi đũa nay trở thành minh chứng cho sự mất mát: mẹ không còn, bữa cơm không còn trọn vẹn. Nếu như trước đây, bữa cơm gia đình luôn có mẹ cùng ăn, cùng sẻ chia “hai đôi đũa một mâm”, thì giờ đây, người con chỉ “cầm một đôi”, còn “một đôi đũa mồ côi” , đó là đôi đũa của mẹ nằm đó, lạc lõng và cô đơn. Hình ảnh “đôi đũa mồ côi” là một ẩn dụ đầy sức nặng, không chỉ nói về sự vắng mặt của mẹ mà còn diễn tả tâm trạng bơ vơ, lẻ loi của người con khi không còn điểm tựa vững chắc. Nỗi buồn của sự thiếu vắng, của sự chia ly, của một gia đình không còn nguyên vẹn được gói gọn trong hình ảnh giản dị nhưng đầy ám ảnh.
Câu thơ cuối khép lại là cảm xúc nghẹn ngào, bất lực của nhân vật trữ tình:
“Nghẹn ngào con nuốt cho trôi chén buồn”.
Từ “nghẹn ngào” lột tả sự khó khăn, đau đớn đến mức không thể thở, không thể nuốt trôi. Nỗi buồn giờ đây không còn là cảm xúc trừu tượng mà đã hóa thành một “chén buồn” cụ thể, và người con phải gắng gượng nuốt nó vào lòng. Câu thơ đã khắc sâu nỗi đau thầm kín và những giọt nước mắt chảy ngược vào lòng, thể hiện sự chấp nhận đau đớn nhưng cũng là sự bất lực trước nỗi mất mát không thể hóa giải. Bằng những câu thơ ngắn, giàu hình ảnh và cảm xúc, nhà thơ đã tái hiện chân thực tâm trạng của một người con đang vật vã trước sự ra đi của mẹ. Nhà thơ sử dụng những hình ảnh giản dị mà sâu sắc, kết hợp với giọng điệu trầm buồn, tha thiết đã khiến bài thơ “Mẹ ơi!” trở thành một lời tự sự thấm đẫm tình yêu thương và lòng hiếu thảo. Tác phẩm không chỉ là nỗi lòng riêng của tác giả, mà còn là tiếng lòng của bao người con từng hoặc đang trải qua nỗi đau mất mẹ.
Với thể thơ lục bát truyền thống, kết hợp cùng những hình ảnh dung dị, gần gũi và cảm xúc chân thành, sâu lắng, bài thơ “Mẹ ơi!” của Nguyễn Ngọc Hưng đã thành công trong việc diễn tả nỗi mất mát tột cùng của người con khi mẹ không còn. Qua những câu thơ này, người đọc không chỉ cảm nhận được tình yêu sâu sắc, thầm lặng mà tác giả dành cho mẹ mà còn thấu hiểu nỗi đau lớn lao mà người con đang phải trải qua. Bài thơ không chỉ là tiếng lòng của riêng tác giả mà còn chạm đến sự đồng cảm của bao trái tim, gợi nhắc về tình yêu thương vô bờ bến dành cho đấng sinh thành. Tác phẩm là lời nhắc nhở ý nghĩa về việc trân trọng hơn những giây phút bên mẹ, bởi lẽ tình mẹ là vô giá và không gì có thể thay thế được trong cuộc đời mỗi người.
