Đề bài: Anh/ chị hãy viết một bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích bài thơ Dạ khúc cho vầng trăng của Vũ Duy Thông
DẠ KHÚC CHO VẦNG TRĂNG
(Vũ Duy Thông)
Trăng non ngoài cửa sổ
Mảnh mai như lá lúa
Thổi nhẹ thôi là bay
Con ơi ngủ cho say
Để trăng thành chiếc lược
Chải nhẹ lên mái tóc
Để trăng thành lưỡi cày
Rạch bầu trời khuya nayTrăng thấp thoáng cành cây
Tìm con ngoài cửa sổ
Cửa nhà mình bé quá
Trăng lặn trước mọi nhà
Vai mẹ thành võng đưa
Theo con vào giấc ngủ
Trăng thành con thuyền nhỏ
Đến bến bờ tình yêu…(Duy Thông, theo https://www.thivien.net)

Bài làm Phân tích bài thơ Dạ khúc cho vầng trăng của Vũ Duy Thông
I. Mở bài:
– Giới thiệu tác giả Vũ Duy Thông – một nhà thơ có giọng thơ trữ tình, sâu lắng.
– Dẫn dắt vào bài thơ Dạ khúc cho vầng trăng – một khúc hát nhẹ nhàng, giàu cảm xúc về tình mẹ, tình yêu thương trong khung cảnh đêm thanh bình.
– Nêu khái quát vấn đề nghị luận: bài thơ thể hiện tình mẫu tử sâu đậm và vẻ đẹp của trăng thông qua nghệ thuật nhân hóa, hình ảnh sáng tạo.
Trong nền thơ Việt Nam hiện đại, Vũ Duy Thông là một gương mặt thơ giàu cảm xúc, luôn hướng ngòi bút của mình về những giá trị nhân văn, những rung động sâu kín trong đời sống con người. Bài thơ “Dạ khúc cho vầng trăng” là một trong những sáng tác tiêu biểu của ông, chan chứa tình cảm gia đình thiêng liêng, đặc biệt là tình mẹ dành cho con. Với giọng thơ nhẹ nhàng, tha thiết cùng hình ảnh “vầng trăng” giàu sức gợi, tác phẩm đã vẽ nên bức tranh đêm ấm áp, nơi tình mẹ hiền hòa tỏa sáng, chở che cho tâm hồn con trẻ giữa dòng đời yên ả.
II. Thân bài:
1. Cảm hứng và chủ đề bài thơ
– Cảm hứng từ hình ảnh trăng đêm gắn với giấc ngủ của con và lời ru của mẹ.
– Bài thơ thể hiện tình yêu thương trìu mến của người mẹ dành cho con, đồng thời ngợi ca vẻ đẹp thiên nhiên, cụ thể là ánh trăng trong đêm.
2. Phân tích nội dung và hình ảnh thơ
Khổ 1:
– Hình ảnh trăng non “mảnh mai như lá lúa” – gợi sự mỏng manh, dịu nhẹ.
– Lời mẹ vỗ về: “Con ơi ngủ cho say” – chất ru ngọt ngào, thấm đượm tình thương.
– Trăng được nhân hóa thành “chiếc lược” chải tóc, “lưỡi cày” rạch bầu trời – hình ảnh sáng tạo, gần gũi với đời sống nông thôn, gợi liên tưởng đến hành động chăm sóc, vun trồng tình yêu thương.
Khổ 2:
– Trăng “tìm con”, “lặn trước mọi nhà” vì “cửa nhà mình bé quá” – vừa thực vừa ẩn dụ: trăng không thể vào, nhưng tình yêu thì vẫn hiện diện.
– Hình ảnh “vai mẹ thành võng đưa” – biểu tượng cho sự chở che, nâng giấc của mẹ dành cho con.
– Trăng hóa “con thuyền nhỏ” đưa con “đến bến bờ tình yêu” – liên tưởng thơ mộng về giấc mơ tuổi thơ, cuộc sống êm đềm, hạnh phúc trong tình thương của mẹ.
3. Nghệ thuật đặc sắc
– Hình ảnh sáng tạo: trăng được chuyển hóa thành nhiều vật thể gần gũi như lược, lưỡi cày, thuyền… => tăng tính biểu cảm, giàu hình tượng.
– Biện pháp tu từ:
+ Nhân hóa, ẩn dụ làm nổi bật vai trò của trăng như người bạn đồng hành, chia sẻ giấc ngủ với con.
+ Điệp từ (“để trăng thành”, “trăng thành…”) tạo nhịp điệu du dương, giống lời ru.
+ Giọng điệu thơ: ngọt ngào, trìu mến như tiếng ru con ngủ.
+ Thể thơ tự do: tạo điều kiện linh hoạt trong nhịp điệu, cách biểu đạt cảm xúc.
4. Thông điệp, tư tưởng bài thơ
– Tình mẫu tử là ngọn nguồn nuôi dưỡng yêu thương và giấc mơ tuổi thơ.
– Trăng không chỉ là hình ảnh thiên nhiên mà còn là biểu tượng cho sự thuần khiết, dịu dàng, gắn liền với ký ức tuổi thơ.
– Trân trọng những điều giản dị mà thiêng liêng trong cuộc sống: tình yêu gia đình, giấc ngủ con trẻ, bóng dáng người mẹ tảo tần.
III. Kết bài
– Khẳng định vẻ đẹp của bài thơ ở sự kết hợp hài hòa giữa nội dung cảm động và nghệ thuật biểu đạt tinh tế.
– Gợi suy nghĩ về tình yêu thương gia đình, những phút giây bình dị nhưng sâu sắc trong đời sống.
“Dạ khúc cho vầng trăng” của Vũ Duy Thông là một khúc thơ nhẹ nhàng mà sâu lắng, gửi gắm tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ dành cho con. Qua hình ảnh vầng trăng, biểu tượng của sự dịu dàng, chở che và vĩnh hằng. Bài thơ không chỉ gợi lên vẻ đẹp của tình mẫu tử, mà còn khơi dậy trong lòng người đọc niềm trân quý với những điều bình dị, thân thương trong cuộc sống. Đó là lời nhắn nhủ tha thiết về giá trị của tình yêu, của mái ấm, và của những khoảnh khắc bình yên ta thường vô tình lãng quên.
