Đề bài: Viết đoạn văn 200 chữ ghi lại cảm xúc về khổ thơ cuối bài thơ Những dòng sông tự lở của Nguyễn Đình Minh.
Nếu không thầy con như cỏ mọc hoang
Trên đất quẩn quanh lan bò vào ngõ cụt
Ngọn đèn thầy soạn bài đêm xưa khuya khoắt
Đã hóa mặt trời dẫn lối suốt đời con.
(Trích Những dòng sông tự lở, Nguyễn Đình Minh)
Nguyễn Đình Minh sinh ngày 25-5-1961, quê Vĩnh Bảo, Hải Phòng. Ông tốt nghiệp Khoa ngữ văn Đại học Hà Nội năm 1982, từng là giảng viên Trường Sư phạm Lai Châu, tu nghiệp thạc sĩ khoa học tại Đại học Quốc gia Hà Nội, hiện là Hiệu trưởng Trường THPT Nguyễn Khuyến, T.P Hải Phòng.
Dàn ý đoạn văn Ghi lại cảm xúc về khổ thơ cuối bài thơ Những dòng sông tự lở của Nguyễn Đình Minh
– Giới thiệu tác giả, đoạn trích
– Ghi lại cảm xúc: Cảm xúc của học sinh có thể xoay quanh lòng biết ơn, sự trân trọng công lao to lớn của người thầy.
+ Khổ thơ nhắc về vai trò của người thầy đối với cuộc đời học trò, với những hình ảnh mang tính biểu tượng và sâu sắc. Người thầy không chỉ truyền dạy kiến thức mà còn soi sáng và dẫn lối, giúp học trò trưởng thành và phát triển.
+ Khổ thơ sử dụng hình ảnh “ngọn đèn thầy soạn bài đêm khuya” để tượng trưng cho sự tận tụy của người thầy. Hình ảnh này khiến người đọc cảm nhận được sự hy sinh thầm lặng, tấm lòng bao dung và tình yêu thương của người thầy đối với học trò.

+ Hình ảnh “đã hóa mặt trời dẫn lối suốt đời con” thể hiện vai trò to lớn và bát biến của người thầy, là người luôn soi đường, chỉ lối, giúp học trò định hướng đúng đắn trong cuộc sống.
+ Bài thơ nhấn mạnh tầm quan trọng của việc giữ vững nhân cách trong hoàn cảnh khó khăn, qua hình ảnh “lọc bùn để lưu giữ hương sen”. Những bài học về sự bình thản trước thành công và thất bại, về việc sống ý nghĩa, cống hiến âm thầm như dòng sông “tự lở” để bồi đắp phù sa.
+ Thể hiện lòng biết ơn sâu sắc của học trò đối với thầy qua những kỷ niệm.
+ Đặc sắc nghệ thuật: thể thơ tự do, những hình ảnh mang tính chất biểu tượng, biện pháp so sánh, ẩn dụ…
– Khẳng định giá trị nhân văn của bài thơ: không chỉ là lời tri ân người thầy mà còn là lời nhắn nhủ về ý nghĩa của tình thầy trò trong đời sống.
Đoạn văn Ghi lại cảm xúc về khổ thơ cuối bài thơ Những dòng sông tự lở của Nguyễn Đình Minh – Mẫu 1
Khổ thơ cuối của bài “Những dòng sông tự lở” khép lại bằng những rung cảm lắng sâu về bóng dáng người thầy – người âm thầm đặt những viên gạch đầu tiên cho hành trình trưởng thành của mỗi đời học trò. Hình ảnh “cỏ mọc hoang” gợi nên một nỗi buồn man mác: nếu không có thầy, tâm hồn học trò sẽ như mầm cây lạc lối, mọc lên giữa khoảng đất quẩn quanh, không phương hướng, không điểm tựa. Đó không chỉ là sự hoang vu của cảnh vật, mà còn là sự chông chênh của một tâm hồn thiếu ánh sáng dẫn đường. Giữa bóng tối ấy, “ngọn đèn thầy soạn bài đêm khuya” hiện lên ấm áp và bền bỉ. Ánh đèn ấy không chỉ thắp sáng trang giáo án mà còn thắp lên bao ước mơ, bao khát vọng âm thầm trong trái tim người học trò. Đó là biểu tượng của sự tận tụy, của những đêm dài lặng lẽ mà thầy gửi trọn yêu thương vào từng con chữ. Và rồi, ánh đèn nhỏ bé ấy “đã hóa mặt trời dẫn lối suốt đời con” – một hình ảnh đẹp đến nao lòng. Từ ngọn đèn khuya khiêm nhường đến vầng mặt trời rực rỡ là cả một hành trình của tri thức, của niềm tin và của nhân cách được bồi đắp. Khổ thơ vì thế không chỉ là lời tri ân, mà còn là tiếng lòng biết ơn sâu nặng. Thầy không chỉ dạy chữ, mà còn dạy cách làm người, dạy cách đứng vững trước những ngã rẽ cuộc đời. Ánh sáng ấy có thể không ồn ào, nhưng đủ bền bỉ để soi sáng suốt một đời người.
Đoạn văn Ghi lại cảm xúc về khổ thơ cuối bài thơ Những dòng sông tự lở của Nguyễn Đình Minh – Mẫu 2
Nguyễn Đình Minh – nhà thơ quê Hải Phòng – đã để lại nhiều rung cảm sâu lắng qua bài thơ Những dòng sông tự lở. Đặc biệt, khổ thơ cuối khép lại tác phẩm bằng những suy tư tha thiết về vai trò của người thầy trong hành trình trưởng thành của mỗi học trò. Đọc những câu thơ ấy, lòng tôi dâng lên niềm biết ơn và sự trân trọng vô hạn trước công lao thầm lặng của thầy. Nếu không có sự dẫn dắt, học trò có thể “như cỏ mọc hoang”, lạc lối giữa cuộc đời rộng lớn. Người thầy không chỉ trao truyền tri thức mà còn soi sáng tâm hồn, nâng đỡ từng bước đi non nớt để học trò trưởng thành. Hình ảnh “ngọn đèn thầy soạn bài đêm khuya” là biểu tượng đẹp về sự tận tụy và hy sinh âm thầm. Ánh đèn ấy không chỉ chiếu sáng trang giáo án mà còn thắp lên trong tim học trò niềm tin và khát vọng. Để rồi ánh sáng nhỏ bé ấy “đã hóa mặt trời dẫn lối suốt đời con”, trở thành nguồn soi đường bền bỉ qua mọi ngã rẽ cuộc sống. Thầy còn dạy ta cách “lọc bùn để lưu giữ hương sen”, biết giữ gìn nhân cách giữa khó khăn, bình thản trước thành công hay thất bại, sống ý nghĩa và cống hiến như dòng sông âm thầm bồi đắp phù sa. Với thể thơ tự do, hình ảnh giàu tính biểu tượng và nghệ thuật ẩn dụ tinh tế, khổ thơ không chỉ là lời tri ân sâu nặng mà còn là lời nhắn nhủ về giá trị thiêng liêng của tình thầy trò – một ánh sáng nhân văn nâng đỡ con người suốt cả cuộc đời.
Đoạn văn Ghi lại cảm xúc về khổ thơ cuối bài thơ Những dòng sông tự lở của Nguyễn Đình Minh – Mẫu 3
Khổ thơ cuối trong bài thơ “Những dòng sông tự lở” gợi trong em nhiều cảm xúc lắng sâu và biết ơn tha thiết đối với người thầy. Từ hình ảnh “cỏ mọc hoang” nếu không có thầy, đến “ngọn đèn thầy soạn bài đêm xưa khuya khoắt” đã hóa “mặt trời dẫn lối suốt đời con”, tác giả đã khéo léo khắc họa công lao to lớn và thiêng liêng của người thầy – người âm thầm gieo hạt giống tri thức, soi sáng cho học trò cả một hành trình dài. Ngọn đèn khuya không chỉ là hình ảnh cụ thể mà còn là biểu tượng cho sự hy sinh, tận tụy và tình yêu thương vô điều kiện của người thầy. Nhờ ánh sáng ấy, học trò không còn lạc lối, không sống cuộc đời vô định. Em cảm thấy xúc động và biết ơn vì những người thầy cô đã âm thầm đứng sau thành công của mỗi chúng ta. Khổ thơ chính là lời nhắc nhở chúng ta phải sống sao cho xứng đáng với những kỳ vọng mà thầy cô đã gửi gắm.
