Cảm nhận về vẻ đẹp cuộc sống và nhân cách của tác giả trong bài thơ Ngôn chí Bài 17

Bình chọn

Đề bài: Viết đoạn văn Cảm nhận về vẻ đẹp cuộc sống và nhân cách của tác giả Nguyễn Trãi trong bài thơ Ngôn chí Bài 17 dưới đây.

Đột xung biếng tới áng can qua,

Thú lều ta dưỡng tính ta.

Sớm tối hằng lề phiến sách cũ,

Hôm dao đủ bữa bát cơm xoa.

Đêm thanh nguyệt hiện ngoài hiên trúc,

Ngày vắng chim kêu cuối khóm hoa.

Quân tử hãy lăm bền chí cũ,

Chẳng âu ngặt chẳng âu già.

Cảm nhận về vẻ đẹp cuộc sống và nhân cách của tác giả trong bài thơ Ngôn chí Bài 17

Cảm nhận về vẻ đẹp cuộc sống và nhân cách của tác giả trong bài thơ Ngôn chí Bài 17 – Mẫu 1

Bài thơ mở ra trước mắt người đọc một nếp sống thanh nhàn mà cao quý. Tác giả chủ động lánh xa “áng can qua”, rời bỏ vòng danh lợi xô bồ để tìm về chốn lều tranh yên ả, nơi ông có thể giữ gìn tâm hồn và khí tiết của mình. Cuộc sống tuy giản đơn với “phiến sách cũ”, “bát cơm xoa”, nhưng không hề tẻ nhạt; trái lại, nó được bù đắp bằng ánh trăng dịu nhẹ, tiếng chim ngân vang và hương hoa thanh khiết. Thiên nhiên trở thành tri kỉ, đem đến niềm vui tinh thần sâu sắc hơn mọi phú quý. Qua những hình ảnh ấy, ta nhận ra một tâm hồn yêu tự do, say mê sự tĩnh lặng và tìm thấy hạnh phúc trong những điều bình dị. Dẫu đời còn nhiều thử thách, tác giả vẫn giữ phong thái ung dung, không bận lòng vì tuổi tác hay nghịch cảnh. Đặc biệt, lời thơ kết như một tuyên ngôn thầm lặng về khí phách của người quân tử: dẫu gian lao vẫn không đổi chí. Nhờ vậy, bài thơ không chỉ ca ngợi lối sống thanh cao mà còn tỏa sáng nhân cách kiên định, trong sạch của thi nhân.

Cảm nhận về vẻ đẹp cuộc sống và nhân cách của tác giả trong bài thơ Ngôn chí Bài 17 – Mẫu 2

Bài thơ Ngôn chí Bài 17 vẽ nên bức tranh về một đời sống ẩn cư giản dị mà cao khiết, từ đó làm nổi bật phẩm cách đáng kính của Nguyễn Trãi. Rời bỏ chốn “áng can qua” đầy biến động, ông tự nguyện tìm về “thú lều” để “dưỡng tính ta”, cho thấy một sự lựa chọn dứt khoát: không chạy theo danh lợi, chỉ mong giữ lòng mình an tĩnh. Cuộc sống vật chất tuy đạm bạc với “phiến sách cũ”, “bát cơm xoa”, nhưng lại phong phú về đời sống tinh thần. Trong không gian ấy, tri thức là bạn, sự tự tại là niềm vui, nên chẳng có gì gọi là thiếu thốn. Thiên nhiên cũng hòa nhịp cùng con người: ánh trăng lặng lẽ bên hiên trúc, tiếng chim vang nơi cuối khóm hoa – tất cả tạo nên một thế giới thanh sạch, khoáng đạt. Giữa khung cảnh tĩnh lặng ấy, hiện lên một tâm hồn thảnh thơi, không vướng bụi trần. Đặc biệt, lời nhắc “bền chí cũ” như một lời tự răn nghiêm cẩn: dẫu hoàn cảnh éo le hay tuổi tác chồng chất, lý tưởng vẫn không đổi thay. Nhờ vậy, bài thơ khẳng định rằng giá trị đích thực của đời người không nằm ở vinh hoa, mà ở sự hòa hợp với thiên nhiên và sự kiên định trong nhân cách.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Chỉ Tay Online