Đề bài: Cảm nhận về khổ thơ cuối bài Nói với em:
Nếu nhắm mắt nghĩ về cha mẹ,
Đã nuôi em khôn lớn từng ngày,
Tay bồng bế, sớm khuya vất vả,
Mắt nhắm rồi, lại mở ra ngay.
Dàn ý đoạn văn Cảm nhận về khổ thơ cuối bài Nói với em
* Khổ thơ là lời gợi nhắc về tình cảm gia đình thiêng liêng, sâu nặng
– “Nếu nhắm mắt nghĩ” không chỉ là một hành động khép mi, mà là khoảnh khắc con người sống chậm lại để chiêm nghiệm lẽ đời. Khi nhắm mắt, mọi ồn ào bên ngoài dường như lắng xuống, để trái tim và khối óc cùng lên tiếng. Đó là sự suy ngẫm bằng cả cảm xúc lẫn nhận thức, để những điều thân thuộc nhất hiện lên rõ ràng và chân thật.
– Điều đầu tiên cần hướng đến chính là “nghĩ về cha mẹ” – nghĩ về những tháng ngày được nâng niu, chở che, nghĩ về công lao sinh thành, dưỡng dục không gì cân đong đo đếm. Từ những bước đi chập chững đầu đời đến lúc trưởng thành, cha mẹ luôn âm thầm đứng phía sau, dõi theo, dạy bảo và hi sinh. Tình yêu ấy bền bỉ như dòng chảy không bao giờ vơi cạn.

– Câu thơ cuối lắng lại mà thấm sâu, gói trọn biết bao nghĩa tình. Hình ảnh “Tay bồng bế sớm khuya vất vả – Mắt nhắm rồi lại mở ra ngay” đã khắc họa chân thực sự nhọc nhằn và tình thương vô bờ của bậc sinh thành. Đó là những đêm dài thao thức, ru con giữa tĩnh lặng, là khoảnh khắc mỏi mệt đến mức khép mắt trong vô thức, nhưng chỉ cần nghĩ đến giấc ngủ con chưa tròn đã vội vàng tỉnh giấc. Sự đối lập giữa “nhắm” và “mở” làm nổi bật tình yêu thương luôn thường trực, không phút nào nguôi.
* Thông điệp mà khổ thơ gửi gắm thật giản dị mà sâu sắc: hãy luôn ghi nhớ và đền đáp công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ khi còn có thể.
* Về nghệ thuật:
– Bài thơ được viết theo thể bảy chữ, nhịp điệu đều đặn, tạo âm hưởng nhẹ nhàng mà tha thiết.
– Bố cục triển khai theo mạch cảm xúc tự nhiên: từ lắng nghe âm thanh cuộc sống, đến miền cổ tích qua lời bà kể, rồi khép lại bằng suy tư sâu lắng về tình cha mẹ – một sự vận động hợp lí và giàu ý nghĩa.
– Khổ thơ sử dụng vần chân, vần cách ở câu hai và câu bốn (“ngày – ngay”), góp phần tạo nên sự hài hòa về âm điệu.
– Ngôn ngữ và hình ảnh giản dị, gần gũi như “tay bế tay bồng” mà giàu sức gợi, khiến cảm xúc lan tỏa nhẹ nhàng nhưng bền lâu trong lòng người đọc.
Cảm nhận về khổ thơ cuối bài Nói với em – Mẫu 1
Khổ thơ đã chạm đến trái tim em bằng những rung động thật dịu dàng mà sâu lắng về tình yêu thương và công ơn sinh thành của cha mẹ. Ngay từ câu thơ đầu “Nếu nhắm mắt nghĩ về cha mẹ”, tác giả như nhẹ nhàng đưa người đọc trở về miền ký ức thân quen – nơi có vòng tay ấm áp và những tháng ngày được chở che. Chỉ cần khẽ khàng nhắm mắt, hình bóng cha mẹ đã hiện lên rõ ràng, gần gũi biết bao. Hình ảnh cha mẹ “nuôi em khôn lớn từng ngày” gợi nhắc hành trình dài của sự hi sinh thầm lặng. Đó không phải là những điều lớn lao phô trương, mà là bao tháng năm âm thầm vun vén, chắt chiu vì con. Những cụm từ như “tay bồng bế, sớm khuya vất vả” đã khắc họa chân thực nỗi nhọc nhằn, tảo tần của đấng sinh thành – những con người sẵn sàng đánh đổi tuổi xuân và sức lực để con được trưởng thành trong yêu thương. Đặc biệt, câu thơ “Mắt nhắm rồi, lại mở ra ngay” diễn tả nỗi nhớ và lòng biết ơn dâng trào, khiến người con không thể thờ ơ trước công lao ấy. Dường như chỉ cần nghĩ đến cha mẹ thôi, trái tim đã không yên. Qua khổ thơ, em càng cảm nhận rõ hơn rằng tình cha mẹ là điều thiêng liêng và cao quý nhất trong cuộc đời, nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng, yêu thương và báo đáp khi vẫn còn có thể.
Cảm nhận về khổ thơ cuối bài Nói với em – Mẫu 2
Khổ thơ kết của bài thơ “Nói với em” vang lên như một lời thủ thỉ chân thành, nhắc nhở mỗi người về giá trị thiêng liêng của tình thân, đặc biệt là công lao trời biển của cha mẹ. Câu thơ mở đầu “Nếu nhắm mắt nghĩ về cha mẹ” không đơn thuần là một hành động tưởng tượng, mà là lời mời gọi người đọc sống chậm lại, lắng lòng mình để suy ngẫm. Chỉ cần khẽ nhắm mắt, bao hình ảnh thân thương đã ùa về: những tháng ngày được nâng niu, chở che, được nuôi dưỡng bằng tình yêu thương vô điều kiện. Hình ảnh cha mẹ “tay bồng bế, sớm khuya vất vả” gợi lên cả một hành trình dài đầy nhọc nhằn. Đó là những đêm thức trắng, những buổi sớm tinh sương, là mồ hôi và cả những lo toan thầm lặng. Câu thơ “Mắt nhắm rồi, lại mở ra ngay” khắc họa rõ nét tình yêu thương sâu nặng đến quên mình: dẫu mệt mỏi đến đâu, chỉ cần nghĩ đến con, cha mẹ lại thao thức, lại trăn trở. Sự đối lập giữa “nhắm” và “mở” đã làm nổi bật tấm lòng luôn hướng về con cái. Khổ thơ không chỉ khép lại bài thơ bằng dư âm ấm áp mà còn gửi gắm một thông điệp đầy ý nghĩa: hãy biết trân quý và đền đáp công ơn sinh thành khi còn có thể. Về nghệ thuật, thể thơ bảy chữ với cách gieo vần chân ở câu hai và câu bốn (“ngày – ngay”), cùng ngôn ngữ giản dị mà giàu sức gợi, đã tạo nên giọng điệu nhẹ nhàng nhưng thấm thía, để lại trong lòng người đọc một nỗi xúc động bền lâu về tình cha mẹ.
Cảm nhận về khổ thơ cuối bài Nói với em – Mẫu 3
Khổ thơ cuối của bài Nói với em tuy chỉ vỏn vẹn vài dòng nhưng lại ngân lên dư âm sâu thẳm về tình yêu thương bao la và sự hi sinh lặng lẽ của cha mẹ trên hành trình nuôi con khôn lớn. Câu thơ mở đầu “nhắm mắt nghĩ về cha mẹ” như một lời nhắc nhẹ nhàng mà tha thiết, đưa người đọc bước vào khoảng lặng của tâm hồn. Trong khoảnh khắc ấy, mọi xô bồ của cuộc sống dường như lùi xa, để nhường chỗ cho những ký ức ấm áp, thân thương nhất ùa về. Chỉ bằng bốn câu thơ ngắn gọn, hình ảnh cha mẹ hiện lên qua những công việc đời thường mà thấm đẫm nhọc nhằn: “Tay bồng bế, sớm khuya vất vả.” Cụm từ “bồng bế” gợi vòng tay nâng niu, chở che, chứa đựng biết bao dịu dàng và hi sinh. Đó là những tháng ngày thức trắng, những buổi sớm tinh sương, là bao mồ hôi và lo toan âm thầm mà cha mẹ chưa từng kể công. Đặc biệt, sự lặp lại của “nhắm mắt” rồi “mở ra” tạo nên một nhịp chuyển tinh tế trong cảm xúc: từ hồi tưởng đến bừng tỉnh, từ nhớ thương đến nhận thức sâu sắc về công ơn sinh thành. Hình ảnh giản dị, ngôn ngữ mộc mạc mà giàu sức gợi đã làm nổi bật vẻ đẹp bền bỉ của tình cha mẹ – thứ tình cảm không ồn ào nhưng vĩnh hằng, khiến mỗi người đọc không khỏi nghẹn ngào và tự nhắc mình phải trân trọng những yêu thương đang còn hiện hữu bên đời.
