Cảm nghĩ của em về bài thơ Nhớ rừng của tác giả Thế Lữ

Bình chọn

Đề bài: Em hãy viết đoạn văn ghi lại cảm nghĩ của em về bài thơ Nhớ rừng của tác giả Thế Lữ

Dàn ý Cảm nghĩ của em về bài thơ Nhớ rừng của tác giả Thế Lữ

A. Mở bài:

– Giới thiệu tác giả Thế Lữ : cây bút tiêu biểu của phong trào Thơ mới với phong cách lãng mạn, giàu cảm xúc.

– Giới thiệu bài thơ “Nhớ rừng”: tác phẩm tiêu biểu thể hiện nỗi uất ức và khát vọng tự do mãnh liệt qua hình tượng con hổ bị giam cầm.

B. Thân bài:

1. Khổ 1: Cảm xúc căm hờn khi bị giam cầm

– Miêu tả hình ảnh con hổ trong cảnh tù túng, bị nhốt sau “song sắt” chật hẹp.

– Sử dụng động từ mạnh và nghệ thuật tương phản để khắc họa tâm trạng bức bối, căm tức, đầy uất nghẹn của “chúa sơn lâm”.

2. Khổ 2: Hồi tưởng vẻ đẹp hoang dã của núi rừng xưa

– Không gian đại ngàn hiện lên hùng vĩ, tràn đầy sức sống.

– Hổ nhớ lại quá khứ tự do, oai phong của chính mình trong thiên nhiên – khẳng định tư thế oai hùng, đường bệ của loài chúa tể.

3. Khổ 3: Vẻ đẹp thiên nhiên và vị thế của chúa sơn lâm

– Cảnh tượng rừng thiêng như một bức tranh tứ bình sinh động, đa sắc màu.

– Câu hỏi tu từ cuối khổ thể hiện nỗi tiếc nuối, khát khao mãnh liệt được sống lại những tháng ngày tự do, kiêu hãnh.

4. Khổ 4: Trở về hiện thực ngột ngạt

– Cảnh vườn bách thú hiện lên nhạt nhẽo, tù túng và giả tạo.

– Sự chán chường, ngao ngán của con hổ khi đối diện với thực tại, trái ngược hoàn toàn với quá khứ huy hoàng.

5. Khổ 5: Khát vọng tự do và bi kịch tinh thần

– Hổ tiếp tục mơ về một không gian oai hùng, nơi nó được sống đúng bản chất hoang dã của mình.

– Giấc mộng ấy thể hiện bi kịch bị giam hãm, đồng thời là biểu tượng cho khát vọng tự do và bản lĩnh cao quý.

C. Kết bài:

– Khẳng định giá trị nội dung và nghệ thuật của bài thơ: “Nhớ rừng” không chỉ là tiếng lòng của con hổ mà còn là ẩn dụ cho những con người khao khát tự do, khẳng định cái tôi cá nhân trong xã hội mất tự chủ.

– Tác phẩm góp phần khơi dậy tinh thần yêu nước thầm lặng trong thời kỳ mất nước và là một dấu ấn đặc sắc của phong trào Thơ mới.

Cảm nghĩ của em về bài thơ Nhớ rừng của tác giả Thế Lữ

Bài văn mẫu Cảm nghĩ của em về bài thơ Nhớ rừng của tác giả Thế Lữ

Thế Lữ là một trong những gương mặt tiêu biểu của phong trào Thơ mới, một cây bút tiên phong đưa thi ca Việt Nam rẽ sang hướng lãng mạn và cá nhân hóa. Trong số những tác phẩm đặc sắc của ông, “Nhớ rừng” được xem là bài thơ nổi bật, không chỉ ở hình thức nghệ thuật mới mẻ mà còn ở nội dung hàm chứa chiều sâu tư tưởng. Bài thơ là tiếng gầm căm hờn của con hổ bị giam cầm – cũng chính là biểu tượng cho nỗi đau mất tự do của con người trong cảnh nước mất, nhà tan.

Bài thơ được tác giả sáng tác vào năm 1934. “Nhớ rừng” là tiếng lòng uất ức và tiếc nuối của một con hổ từng là chúa tể sơn lâm, nay bị nhốt trong cũi sắt chật hẹp nơi vườn bách thú. Ngay từ những câu thơ đầu tiên, người đọc đã cảm nhận được tâm trạng bức bối, căm hờn của con hổ:

Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt

Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua…”

“Khối căm hờn” là hình ảnh ẩn dụ sắc nhọn cho nỗi đau bị giam hãm, dồn nén đến nghẹt thở. Con hổ vốn là biểu tượng của sức mạnh, của sự tự do, nay phải sống trong cảnh tù túng, chỉ biết “nằm dài” buồn bã nhìn thời gian trôi. Nó bị ép phải làm “trò lạ mắt”, là “thứ đồ chơi” cho con người, ngang hàng với những loài vật nhỏ bé, kém cỏi khác. Tâm trạng ấy được thể hiện bằng những từ ngữ chua chát, đầy khinh miệt và đắng cay:

Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ

Giương mắt bé giễu oai linh rừng thẳm…

Không chỉ phẫn uất với thực tại, con hổ còn đau đớn nhớ về một thời oanh liệt, nơi nó tung hoành ngang dọc trong rừng thiêng nước độc, nơi nó là “chúa tể muôn loài”. Hình ảnh thiên nhiên hùng vĩ hiện lên đầy sinh động và dữ dội qua những câu thơ:

Nhớ cảnh sơn lâm, bóng cả, cây già

Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi…”

Trong ký ức của hổ, núi rừng là không gian sống thiêng liêng, hoang dã và đầy oai phong. Nhưng thiên nhiên ấy chỉ là nền cho sự xuất hiện rực rỡ, dũng mãnh của chính nó:

Ta bước chân lên, dõng dạc, đường hoàng

Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng…”

Đó là vẻ đẹp mạnh mẽ, đầy bản lĩnh và tự do tuyệt đối. Cảm giác làm chủ núi rừng, sự uy nghi của “mắt thần” có thể khiến “mọi vật đều im hơi” đã khẳng định vị thế cao quý của hổ, đồng thời cũng là niềm tự hào về quá khứ vàng son mà giờ đây chỉ còn là hoài niệm.

Hổ nhớ những đêm trăng bên bờ suối, những buổi sáng bình minh, những cơn mưa rừng, những ngày sấm chớp rung chuyển đại ngàn. Bức tranh tứ bình về rừng già vừa nên thơ vừa huy hoàng, tất cả càng khiến nỗi đau mất tự do thêm thấm thía:

Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối

Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan…”

Cái đẹp tự do ấy nay đã tan biến. Con hổ thốt lên đầy chua xót:

“Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu?”

Câu thơ như một tiếng thở dài não nề, như một lời tự vấn bất lực, thể hiện nỗi tiếc nuối day dứt trước quá khứ oanh liệt không thể trở lại. Từ đó, hổ càng trở nên bi thương, u uất, chỉ còn biết hướng về quá khứ để sống bằng những ký ức và khát vọng:

Hỡi oai linh, cảnh nước non hùng vĩ

Là nơi giống hùm thiêng ta ngự trị

Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa

Nơi ta không còn được thấy bao giờ…”

Từng câu thơ như nhát dao khắc sâu nỗi uất nghẹn. Không chỉ đơn thuần là tâm sự của một con hổ, đây còn là hình tượng ẩn dụ sâu sắc cho tâm trạng của những con người yêu nước đang sống trong cảnh nô lệ dưới ách đô hộ thực dân. Qua tiếng gầm của hổ, Thế Lữ đã thể hiện lòng yêu nước thầm lặng, niềm tự hào dân tộc, khát vọng độc lập, tự do của nhân dân ta thời bấy giờ.

Với thể thơ tự do linh hoạt, giọng điệu biến hóa phong phú cùng ngôn ngữ giàu hình ảnh, bài thơ “Nhớ rừng” không chỉ là một tiếng nói cá nhân mà còn là lời nhắn gửi chung cho cả một dân tộc đang bị cầm tù. Qua đó, Thế Lữ đã khắc họa thành công hình tượng chúa sơn lâm hùng dũng, bất khuất, một biểu tượng đẹp đẽ của lòng tự tôn, của khát vọng vượt thoát và đấu tranh giành lại tự do.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Xem Chỉ Tay Online